ĐÀ LẠT KỶ NIỆM

Thứ bảy - 26/06/2021 22:59
ĐÀ LẠT KỶ NIỆM

Nhớ sáng nào mình hẹn nhau đi lễ
Trời Đà Lạt mây tím mờ mờ sương
Đỉnh đồi xa ẩn hiện nóc giáo đường
Ngôi tháp nhọn với quả chuông nho nhỏ.

Con đường dài ướt nhẹp từng dấu cỏ
Tiếng gót giầy gõ nhẹ lối vòng quanh
Yêu thương trong chiếc áo lụa mầu xanh
Em thủ thỉ... “Mặc áo này
là em chiều anh đấy nhé”.

Gió nghịch ngợm vờn áo em nhè nhẹ
Quấn chân anh rồi lại bay xa xa
Thông vi vu đây đó như hòa ca
Một khúc nhạc nghe du dương khó tả.

Cả không gian xinh tươi trong màu lá
Giọt sương đêm tròn mọng đính ngọn cây
Chim rủ nhau ríu rít tiếng gọi bầy
Gọi cả nắng ấm thêm một ngày nữa.

Em thành khẩn thiết tha cầu xin Chúa
Cho tình mình mãi mãi như buổi đầu
Dù cuộc đời, em biết lắm khổ đau
Nhưng Chúa ạ – cho tụi con đẹp ý.

Những Chủ Nhật êm đềm quá anh nhỉ
Tay trong tay dọc theo lối bờ hồ
Sóng lăn tăn... trên mặt nước nhấp nhô
Mình cùng ngắm và ngỏ lời hứa hẹn.

Mắt anh nhìn làm em thêm bẽn lẽn
Ai nói rằng say đắm mái tóc dài
Thả ngay vai là thề ước một mai
Không lấy anh... sẽ chẳng lấy ai được.

Nếu ông Trời bắt một đứa đi trước
Thì đứa kia phải ở vậy suốt đời
Em mắc cỡ cúi mặt giấu nụ cười
Anh được thể huyên thuyên vì thích thú.

Còn nhiều lắm những kỷ niệm ngày cũ
Vẫn sống hoài sống mãi trong tim em
Cả trận mưa khi phố mới lên đèn
Mình ướt hết vì cây dù quá nhỏ.

Rồi quán chè cuối con dốc ngày đó
Hai đứa ngồi dệt thảm mộng thương yêu
Tình cho nhau đắm đuối đã rất nhiều
Nhưng đoạn cuối cũng chỉ là ngăn cách.

Ngày dần qua... Có ai buồn ai trách
Hỡi người ơi – Anh có buồn em không
Bao năm rồi, anh có vẫn đau lòng
Niềm ray rứt trong em chưa chịu ngủ.

Vết thương này đến nay còn mưng mủ
Đà Lạt buồn – Đà Lạt kỷ niệm xưa
Ôi Đà Lạt – Biết nói sao cho vừa
Và cho hết
Những dấu yêu muôn thuở ấy

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây