Ở TRÊN LẦU CAO KHÓ NHÌN THẤY CHÚA

Thứ hai - 26/07/2021 03:58
 

Ở TRÊN LẦU CAO KHÓ NHÌN THẤY CHÚA

Ở trên lầu cao khó nhìn thấy Chúa
Tôi lại tuột xuống rồi
Và thưa em giữa nhóm người diêm dúa
Có phải nhiều lần tôi đánh mất tôi
Cái bóng tôi đi qua chát chúa tiếng cười
Âm thanh pha lê nhói lòng sắc cạnh
Cái bóng tôi lạc giữa vùng áo xiêm đỏng đảnh
Người nhìn người cốt ý để khoe nhau
Không thể có nhan sắc ngây thơ khi đôi môi thoa bốn lớp son màu
Tôi sợ hãi bưng mặt hoài trốn tránh
Đêm thánh vô cùng, tôi hát mà trái tim hiu quạnh
Bao nhiêu năm chịu đựng buốt vô chừng

Mà sao đêm nay cũng đêm thánh vô cùng
Ai đang hát và ai đang nghe ngóng
Tôi chơi vơi trời hạnh phúc bao dung
Em đang hát và tôi đang cảm động
Có cái gì như thể bâng quơ
Như thể em nhìn tôi lóng lánh
Đàn Organ quá đổi thật thà
Kìa ngôi sao dẫn đường khỏe mạnh
Tôi chợt hiểu khi chính mình trốn tránh
Là chính mình tôi hoảng hốt thôi
Đừng tưởng rúc đầu vào ly bia lành lạnh
Biết nhảy Tango là kiêu hãnh lắm rồi

Ở trên lầu cao là khó thấy Chúa Trời
Này em nhỏ quả tình như thế
Không có đôi tay những người nghèo, đừng mong cuộc đời êm như mặt bể
Bởi mồ hôi là chất muối rất đơn sơ
Cho nên cuộc cách mạng tình yêu của các nhà thơ
Đơn sơ lắm mà chính là chân lý
Khi Paulo Neruda phát biểu về thiên đường
Em phải hiểu Chúa bỗng thành nghệ sĩ
Trong máng cỏ Chúa ngẩn ngơ quá vậy
Sao Ba Vua lại cung kính tuyệt vời
Có phải điềm báo trước cáo chung thời phong kiến
Chỗ thiên đường dành con trẻ rong chơi?
Khi Whitman tung ra tập thơ Lá Cỏ với loài người
Các tu sĩ Thanh giáo đều lên cơn phẫn nộ
Nhà thơ cô đơn gọi “Chúa ơi”
Bởi nhân bản đang bị vùi xuống lỗ
Họ đâu biết tình yêu từ máng cỏ
Có cần chi mặt nạ trưởng giả đâu
Chúa chẳng thích là một nhà quý tộc
Ngài nai lưng chân thợ mộc, đúng không nào?
Khó nhìn thấy Chúa ở trên lầu cao
Quả như thế, quả tình như thế
Hãy lẫn lộn với người thợ hồ
Em sẽ thấy màu vôi diễm lệ
Hãy lẫn lộn với người thợ lò
Em sẽ thấy phép nhiệm màu quá thể
Chớ hòa mình cùng bọn sữa bơ
Em sẽ buốt một thời như tôi nhé!

Nào organ dìu dặt nữa đi
Đêm thánh vô cùng xui tôi rạo rực
Những thiên thần đôi cánh uy nghi
Điềm lành của thời kỳ sung sức
Ai nghe ngóng và ai đang hát
Tôi chơi vơi tìm lại được mình
Em ngoan ngoãn và tôi ngơ ngác
Giữa đất trời xanh quá là xanh!

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây