DÂN OÁN TRÁCH MÔSÊ

Thứ ba - 30/03/2021 04:31
DÂN OÁN TRÁCH MÔSÊ
(Xh. 12 – 13 – 14)

Nhưng rồi cũng chẳng được lâu,
Lòng người tráo trở như đầu bàn tay,
Thuận buồm xuôi gió thì hay,
Nắng mưa trắc trở vội ngay bạc tình…
Mai-sen mãi vẫn đinh ninh,
“Làm sao giải thoát dân mình kể chi”
Còn dân vẫn có người thì,
Khi xuôi im tiếng, lỡ gì kêu van:
Rằng: Gây chi cảnh gian nan?
Sống bên Ai Cập mấy than trách nào?
Việc làm thời có công lao,
Uống ăn sẵn có su hào hành tây,
Gây chi thêm cảnh phiền này
Lo người, lo vật, lo ngày nắng mưa,
Thôi cho trở lại chốn xưa,
Dầu cho đói khát chịu vừa an tâm,
Trách than đầu mới âm thầm,
Mai-sen dỗ ngọt dần dần cũng êm,
Nhưng rồi chẳng mấy ngày đêm,
Gối chồn chân mỏi kêu rên suốt ngày:
“Yêu cầu ông trở lại ngay,
Không thời chết hết còn hay ho gì?”
Mai-sen chẳng khá kể chi,
Truyền ban lệnh Chúa: Phải đi không ngừng,
Đã đi còn ngoái sau lưng,
Thêm mùi hành tỏi nửa chừng bỏ xuôi!

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây