HỒN TÔI LÊN TIẾNG

Thứ năm - 25/03/2021 04:10
HỒN TÔI LÊN TIẾNG

Hồn tôi, Thiên Chúa, ngợi khen
Lòng trí cũng liền mừng rỡ chẳng nguôi
Trong Chúa Trời Đấng cứu tôi
Vì Ngài nhìn đến phận tôi tớ hèn
Từ đây ai nấy sẽ khen
Khen tôi diễm phúc hơn trên mọi người
Vì Ngài quyền phép cho tôi
Những ơn trong đại danh Ngài từ nay
Hết đời nọ sang đời này
Ngài hằng thương kẻ sợ Ngài vâng nghe
Ngài tung thần lực chở che
Và làm khiếp đảm những bè kiêu căng
Kẻ thần thế mất ngai vàng
Những người bé mọn Ngài hằng tôn lên
Kẻ đói khát được no liền
Kẻ giàu có phải trở nên nghèo hèn
Lc XII, 22-48
Rồi Chúa bảo môn đệ Người:
Vậy chúng con thời chớ có băn khoăn
Về mạng sống, về cái ăn
Cùng về thể xác sẽ ăn mặc gì
Mạng sống hơn của ăn thì
Thân hơn áo mặc ta đây biết rồi.
Hãy nhìn lũ quạ mà coi
Gieo vãi không rồi, gặt hái cũng không
Nhà lẫm không, kho hầm không
Chúa Trời nuôi dưỡng và cung cấp hoài.

Chúng con trọng hơn chim này
Ai đem mạng sống kéo dài được chăng?
Vậy thì đừng có băn khoăn
Việc khác cũng bằng làm việc không đâu
Hãy xem bông huệ sắc màu
Chúng không làm việc, không trao tư hồng.
Thầy bảo: - Dẫu Sa-lô-mon
Giàu sang vinh hiển cũng không sánh vào
Với một trong các bông nào
Của hoa huệ đó (sắc màu đẹp xinh)
Cây cỏ ngoài nội, vật khinh
Nay còn mai đốt Chúa dành mặc cho
Áo đẹp như vật chẳng lo
Chúng con hơn nó sánh so được nào.
Hỡi người tin kém làm sao!
Chúng con cũng thế, chớ nao lòng tìm
Sẽ ăn sẽ uống gì xem
Đừng lo điều đó thêm nhọc lòng.
Chư dân lo lắng đã xong
Chúng con thì có Cha chung trên trời
Đã biết con cần gì rồi
Sẽ ban cho đủ (con thời cứ vui.)
Hãy lo tìm kiếm nước Người
Bao nhiêu sự khác sẽ rồi thêm cho
Hỡi đoàn chiên nhỏ chớ lo
Chúng con đã có người Cha nhơn lành
Ngài ban nước cho con mình
Tiếc chi! Của cải để dành bán ngay.

Hãy bố thí, kẻ nghèo đi
Hãy lo sắm của không hay hư hoài.
Kho tàng không cạn trên trời
Chỗ mà trộm cướp không người vãng lai.
Mối mọt cũng chẳng đến đây
Để cho gặm nhấm làm chi hao mòn
Ở đâu kho tàng chúng con
Thì lòng ở đấy (chẳng còn nhớ chi,)
Thắt lưng cầm đuốc sẵn đi
Như đợi chủ rày ăn cưới tới đây.
Mở cửa khi Người gõ ngay
Phúc cho đầy tớ thức khi chủ về
Thầy bảo thật chúng con nghe:
Thắt lưng, chủ bảo đứng kề bàn ăn
Để người hầu hạ ân cần
Khi người về trễ lỡ chừng thấy ngay
Canh hai, canh ba gì đây
Vẫn còn chờ đợi. Phúc thay chúng mà!
Kìa xem những khi chủ nhà
Biết quân trộm đến thì là thức ngay
Không thể khoét ngạch nhà đi
Chúng con cũng thế mỗi khi sẵn sàng.
Vì lúc chúng con chẳng màng
Con Người trở lại dở dang thay là!
Phê-rô khi ấy thưa qua:
Dụ ngôn Thầy dạy riêng mà chúng tôi
Hãy cho hết thảy mọi người?
Chúa phán: - con thời hãy tưởng như khi

Có người quản lý sẵn đây
Khôn ngoan trung thực chủ sai giúp người.
Đúng thời giờ đã định rồi
Phát lương cho chúng (xong xuôi mọi đàng)
Phúc thay đầy tớ sẵn sàng
Khi về chủ thấy nó ngoan như vầy.
Quả thực, Thầy bảo cho hay:
Quản lý gia tài Ngài đặt nó lên.
Nếu tên nào nghĩ suy riêng:
Còn lâu chủ mới một phen trở về
Rồi lo ăn uống say mê
Hành hạ mọi bề tôi tớ gái trai.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây