XÂY DỰNG

Thứ năm - 25/03/2021 02:56
XÂY DỰNG

Ta sực tỉnh vươn mình trong ánh sáng
Mắt trũng sâu sau giấc-mộng-kinh-hoàng
Lửa bập bùng rờn rợn tiếng âm vang
Của vũ trụ gầm la trong tội ác
Ta đi sâu dưới khung trời ngơ ngác
Bóng triêu dương vàng tím đậm linh hồn
Rừng cô liêu bật rễ, núi hồng hoang
Ngọn sụp đổ chắn ngang triền thế kỷ.
Khắp đây đó nấm xương mòn biến thể
Xác phi cơ (chùn vỏ) chúi bên đường
Đống gươm cùn, trái phá ngậm phong sương
Nằm trơ trẽn thẹn bốn mùa hoa cỏ.
Ta bước qua những đô thành nín thở
Đoàn chiến xa gục đổ dưới lưng hào
(Chặng) thép gai quằn rỉ khóc binh đao
Một bông lý nở trong lòng đại bác.
Đây bom, lửa khơi tình thương bát ngát,
Đạn cày sâu trong lòng đất khô màu
(Bóng) linh hồn trọng đại trút thương đau,
(Và) ngự trị trên lâu đài tàn phá!
Đây sức sống đương tràn theo vạn ngả,
Nhựa băng mình dồn dập dưới chân đi.
Những chồi non từ hủy hoại tân kỳ
Say đất mới đương hẹn mùa hoa trái.
Chim hy vọng, nghe dòng đời phấp phới…
Nhịp lời ca vang rúng dặm đường về.
Vui nghẹn lời, ta góp sống điên mê
Giữa tàn phá, tô khung trời xanh thẳm.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây