Bình minh trên ngọn thốt nốt

Thứ hai - 09/11/2020 23:09
Bình minh trên ngọn thốt nốt

Mây tắc lối lệ vương sương tràn đêm hoảng hốt
Gió khát uống thanh âm vùi lòng thân Thốt nốt
Đất trộn lộn nhập nhoè trợn trừng con mắt chột
Lửa điêu ngoa dập vùi doạ chôn toàn dân tộc!

Hoạ diệt chủng khôn nguôi ứa lòng con cúi mặt
Những ba trăm cánh đồng tim ai kia khoá chặt
Giết ba triệu con người chẳng thoả lòng chia cắt
Bệnh bành trướng di căn khi niềm tin nín bặt.

Một dân tộc Ăng-Ko đã cạn dòng lệ chắt
Lịch sử có sang trang thôi lòng người hiu hắt
Mà thân tháp sững sờ chín ngàn đôi hốc mắt
Nhân loại tụ về đây chút tình ta góp nhặt.

Con tin Chúa trên cao, sao chẳng tin Sự Thật
Suốt đêm thâu lỗi phạm con tưởng điều bí mật
Đền đá dẫu lặng im vẫn thẹn lòng cố tật
Xứng nụ cười Khơ-Me luyện thân trong sức bật.

Con cứ hỏi lòng mình còn chút gì bất nhẫn!
Tội ác luôn nhấn chìm bao tương lai ân hận
Chẳng tin ”Lòng Lượng Thứ”, khiến cuộc đời tuyệt tận
Thượng đế ngự lòng mình, yêu thương không thiển cận.

Ngọn Thốt nốt dẫu già vẫn trông Trời kiên vững
Cắm đất mẹ rễ sâu đón Bình Minh Linh Hứng
Cả dân tộc đoan nguyền hồi sinh và xây dựng
Nhận Ánh Sáng của Cha vầng hồng nay đã ửng.
 

Nam Vang, giấc suy tư trên “Cánh Đồng Chết” Choeung Ek.

Thơ Dã Tràng Cát

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

CTY CP Chống Thấm Đông Đương
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây