Chén tình cay

Thứ tư - 18/11/2020 21:27
Cùng cảm thức với nữ sỹ Đào Phong Lan qua thi phẩm “Cho một ngày không bao giờ đến”.

Từ lúc đó em và anh được tượng hình trong bọc yêu Thiên Chúa
Hai thai nhi chung Mẹ Trời chung Cha Đất một dạ mang
Và đã đến ngày bọc yêu vỡ ối
Ta nhận ra nhau cùng một chốn địa đàng.

Thân xác hao gầy cốt xương sẽ có ngày tàn lụi
Lại tìm về Đất Cha bụi tinh luyện một đời
Huyệt mộ sâu tim đôi ta ngủ vùi chờ đợi
Chẳng có ngày nào ta chẳng đầy vơi.

Em vừa chực lo thì Cha đã nối bình an
Anh hào phóng tặng em cả bầu trời lao động
Mọi vùng đất em có Cha khơi lộng
Trao anh mây ngàn, đổ mưa Thánh hạt Ân.

Cùng dâng lên, dâng cao Đức Tin Cứu Rỗi
Về Đấng Tạo Thành trời đất của lòng ta
Tình yêu chúng mình Ngài sẽ cho mở hội
Tụ đủ trăng sao với muôn tinh tú một nhà

Hay đôi chúng mình dọn về biển lớn
Ta có một bãi dài cát trắng yêu thương
Những viên se to nhỏ khôn lường
Mà chất chứa tình gia đình xây dựng

Hay đôi chúng mình kết vào bầu nắng
Bện chặt sương tơ với sợi sóng vàng
Ta nối đất trời theo một đường thẳng
Mời anh mời chị cùng bước mây thang

Đã có lúc ta rơi tọt về đất
Sờ soạng gai chông vác vai nỗi nhọc nhằn
Em nhíu mày trao anh cái băn khoăn
Nào khổ luỵ nào công bằng giả dối
Thì em ơi ta cứ oằn lưng đón nhận
Đừng hất đổ chén cay thuốc đắng đời trao…
 

Sài Gòn, 23-10-2015
Thơ Dã Tràng Cát

 Tags: phong lan, bao giờ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

CTY CP Chống Thấm Đông Đương
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây