CON ĐƯỜNG TÔI ĐI

Thứ năm - 27/05/2021 03:14
CON ĐƯỜNG TÔI ĐI

Tôi đi nào phải một mình,
Dù sương, dù gió, trường chinh miệt mài.
Cả ngàn năm trước có ai…
Trên ngàn năm nữa đã ai khơi nguồn...
Mạch sầu lấp kín thời gian,
Niềm vui lớp lớp sóng tràn gió đưa.
Đêm về Bắc Đẩu sao thưa,
Ngày sang nắng đẹp hồng trưa, tím chiều.

Người tưởng tôi, bước cô liêu,
Ai ngờ tôi có Tình triều nước dâng.
Trăng buồn trăng cũng bâng khuâng,
Hồn tôi nào đã mấy lần sầu đâu!
Tình tôi khép kín địa cầu,
Anh chị em đó, đủ mầu sắc da.
Đường vòng kết nối gần xa,
Cùng chung nhau gọi: Vị Cha trên trời.
Năm xưa, lâu lắm, đỉnh đồi,
Có người Anh Cả, cuộc đời hy sinh,
Từ tim dòng máu chuyển mình,
Đổ trào tuôn nhuộm thắm tình anh em.

Ai xa? – Ai cũng làm quen.
Ai thân? – Ai cũng là gần hết thôi.
Chân đạp đất, đầu đội trời,
Mang trong dòng máu ánh ngời vinh quang.
Không lầu son, không gác vàng,
Nhưng niềm nao nức vẻ vang: “Con Người”W.
“Con Người”, đẹp lắm người ơi!
Ai cho tôi được vạn lời chúc ca.
“Con Người” là con của Cha.
“Con Người” mang ấn từ xa: Quê Trời.
Chia nhau gia sản: Cuộc đời,
Chia nhau tiếng khóc, nụ cười chia nhau.
Niềm vui là của ban đầu,
Hành trang: “Hy vọng”, nhuộm màu sắc xanh.
Chia nhau nắng ấm đã đành,
Mây mù ảm đạm cũng đành chia nhau.
“Ai đau tôi đã không sầu?”W
“Ai buồn tôi chẳng mang màu buồn lây?”W
Chiều hè nắng đẹp cung mây,
Chiều thu ảo não cây gầy sắc thu.
Nhìn nhau ánh mắt hiền từ.
Ôi Tình sao đẹp, đời như mộng vàng!.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây