MẸ LÀ AI  

Chủ nhật - 19/09/2021 05:09
MẸ LÀ AI  

Mẹ Việt Nam thân cò quãng vắng, một nắng hai sương,
chân đất, tay không, đầu trần, áo vải thô, 
tất bật ngược xuôi, chạy cơm từng bữa toát mồ hôi…
Niềm vui gia đình là hạnh phúc bản thân!...
 
Mẹ sống cùng, Mẹ sống vì, mẹ sống với...”
Mẹ là ai
Mà chẳng sống cho riêng mình một tuổi...
Chẳng thở than trong đêm dài tăm tối,
Chẳng u hoài sông nước mịt mờ trôi,
Khi tất tả suốt miền ngược miền xuôi,
Khi bùi ngùi bán rao từng tấm vé số,
Khi bại liệt lê lết tìm mọi chỗ
xin chén cơm từng bữa nuôi đàn con...
xấu hổ bỏ ngoài ngõ,
tự trọng để trong lòng,
Dọc thời gian mỏi mòn nẻo chờ mong, 
Mà phủ lấp đường dài quanh co lồi lõm...
Mẹ là ai
Chẳng trách móc phàn nàn thắp thỏm,
Khi bán dạo lo toan trăm nỗi trong ngoài,
Lúc làm thuê,
thương chồng, bỏ cuộc vui...
Để nên đôi mắt cho con gái mù đui, 
Để nên đôi chân cho con trai què cụt...
Để mọi người cùng những bước đi trầy trật
mà không biết đi đâu, về đâu...
Mẹ là ai
Chẳng sợ chia lìa ngăn cách,
Chẳng màng tiền tài ngọc thạch,
Sẵn sàng đánh đổi trăng sao, 
Chỉ cầu mong bón chăm những“cây vàng sống”...
Mẹ là ai, là ai...
Mà mù lòa... vẫn sáng lên...
tựa vào con,
như cây sào đỡ chống...
Có khi làm thân phận cô giáo chèo đò
đưa trẻ ngang dọc bến bờ
dọc ngang tuổi thơ bơ vơ
không tên không tuổi!
Mẹ là ai, suốt đường đời dong duỗi...
Nay công nhân, mai mốt làm nông dân
Đi tìm trân châu trong đồng ruộng thiên thần...
Mẹ là ai,
Mẹ sống nhờ ai... có gì...
để Mẹ chói lọi như trang sức áo mặt trời,
để Mẹ giàu sang như Mẹ trên cao
đầu đội triều thiên mười hai sao,
rực rỡ tựa dải ngân hà lộng lẫy!
Hằng Nga ơi, long phụng tuyệt trần tuyệt mỹ,
Sao bằng chân Mẹ đạp vầng trăng khôn ví, 
xiêm y ngợp ánh hào quang rạng ngời trăm họ...
Mẹ là ai...
Hỡi Mẹ dân Việt hiền lành vạn thọ, 
làm đủ nghề nuôi con cháu rồng tiên!
Hỡi Mẹ đất Việt bạt ngàn sông núi rừng thiêng,
trên bầu trời tổ tông sơn hà cẩm tú!...
Hỡi Mẹ là Mẹ Eva thật mới... 
Ngày xưa,
một mình „xin vâng‟ chờ đợi,
một mình đạp đầu rắn quỉ satan,
Ngôi Lời nhập thể một mình cưu mang,
một mình trân tàng nguồn ơn cứu thế...
Ngày nay, 
Lặn lội thân cò những người mẹ,
Một nắng hai sương như tù tội mọn hèn...
Chín tháng mười ngày như tôi tớ lãng quên,
Cho lũ lụt bão mưa, gió rét căm căm sám hối! 
Rồi như Mẹ, dù không có gì hay ho 
ở cái làng Naza thầm lặng tăm tối, 
Mà oai hùng cùng Chiên Con lên núi Sọ
đổ máu đào cứu chuộc muôn cõi muôn phương!...
Những Người Mẹ tinh thần hay bại liệt, cùi phong, 
Mẹ bán bún, bán xôi, hay bán vé số,
Ước chồng con, mong cả nhà vơi phần đau khổ...
Sống cho đi, rút ruột sống cho đi...
Sống nhỏ đi, lặng lẽ bé nhỏ đi...
để... nai rừng lớn lên 
bên bờ suối mát, cỏ non xanh rì, 
bên nguồn ơn cứu rỗi vô cùng vô tận...
Xưa đi về, Mẹ nâng niu, bồng ẵm 
Một Giêsu hằng đẹp lòng Cha chín tầng cao thẳm ...
Uy nghi quyền thế,
cùng Bài Giảng Trên Núi chí tôn chí đại,
Ngẩng đầu, dang tay
rao truyền Phúc Thật Tám Mối!
Nay Mẹ được chúc phúc,
dù cuộc sống có muôn phần chìm nổi, 
mà vẫn lắng nghe Lời ấy vang vọng bên bờ hồ...
vẫn ghi nhớ, vẫn hằng ngày ghi nhớ !
Những người mẹ „xin vâng‟ từ dạo đó, 
Có ánh sao dẫn lối đêm đen về, 
Có Abraham lòng dạ son sắt đê mê,
Có Maria tổ phụ dõi dòng tin kính...
Những người mẹ đi tìm ơn lành thánh,
Trọn đạo gia đình, vẹn nghĩa bản thân,
Bằng trăm nghề, dù mòn mỏi loanh quanh...
Chỉ mình Thầy cho mẹ “Lời ban sự sống”!

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây