SỐ PHẬN NGƯỜI 

Chủ nhật - 19/09/2021 05:14
SỐ PHẬN NGƯỜI 
Số phận người, số phận của mình , xin ngẫm nghĩ, xin
ngẫm nghĩ… “Số phận người” từ thuở hồng hoang, từ
thời xa xưa của tiên tổ, “Số phận người” trải dài
xuyên suốt quá khứ hiện tại tương lai đều nằm trong
đường lối Chúa : Đường Thánh giá là đường về vĩnh
cửu…
 
Số phận người từ hồi, từ thuở …
Trong sớm úa chiều tàn như hoa nở,
Nụ cười tươi mà giọt lệ đìu hiu.
Khi long đong, lúc xuôi ngược trăm chiều,
Khi lận đận, lúc bôn ba vất vả, 
Khi lênh đênh, lúc nổi chìm xiêu vẹo, 
Khi lao đao, lúc âm thầm sướt mướt …
 
Từ thuở đất trời dưới trên còn xuyên suốt… 
Cỏ cây xanh còn thưa lá thuở hồng hoang
Sao ngoằn ngoèo con rắn độc buổi hỗn mang
Bị đạp đầu bởi lời nguyền người Trinh nữ…
 
Bởi lời chúc dữ, đôi tay trần hái thử 
Thuở Adong nghe lời vợ Evà,
Đất thành gai, mà nguyên tội khắp gần xa,
Mà lam lũ, mà ngậm ngùi trong lam lũ…
 
Thuở anh em mặt mày còn chưa đủ,
Thì Abel đã bị giết bởi ghen tuông
Và Cain rong ruổi khắp vạn nẻo đường 
Cho cái thuở phận đời không ánh sáng…
 
Hay từ thuở Babel nhìn loang loáng
Cho tiếng nói như tiếng vọng buổi chiều tà,
Cho ngơ ngẩn như những kẻ lạ xa,
Đâu ai hiểu mà cùng thương cùng cảm
Để muôn đời mãi muôn nơi ảm đạm,
Để… lưu đày khổ ải tận xứ lạ Babylon…
 
Thuở Nôe lên tàu với chim muông 
Thoát chết chìm trong cao dâng thủy triều tan tác,
Thoát chết oan như lũ người phúc bạc…
 
Thuở chập chùng Biển Đỏ tách làm đôi,
Thuở hoang mang, 
Quanh quẩn vạn nẻo đường, 
Lang thang khắp đồi núi Sinai,
Thuở bò vàng, rắn lửa, manna, chim cút,
Cột khói, binh đao, giặc thù, chết chóc,
Bốn mươi năm
với bụi gió lông bông,
Bốn mươi năm 
cùng lớp lớp cha ông,
 
Mấy ngàn lần
Trách mắng
Oán hờn 
Khóc lóc…
Mà về Đất Hứa Canaan 
từ đất đá, từ thịt da rã rời trong gai góc!… 
 
Hay từ hồi Đavit điên loạn giết ai kia,
Để khổ sầu sám hối lệ chia lìa
Trong nỉ non tiếng đàn ngân nga ai oán
Bài thánh thi cùng cháu con than vãn…
 
Hay từ hồi Nazaret thuở xưa ơi,
Bởi mưu sinh nên tất bật như mọi người,
Để thiên hạ mỉa đời con bác thợ mộc
Có gì hay ở cái làng quê cùng cốc!…
 
Số phận người từ hồi còn nho nhỏ, 
Thuở nằm nôi, đôi môi còn đo đỏ!...
Thuở can trường đôi cánh gãy còn đâu,
Thuở trinh trong, thuở mộng mơ, 
thương thương mấy thuở …
 
        
Hay rụng rơi,
Thuở sa ngã, thuở oan khiên ác nghiệt 
thử thách đoạ đày, 
lọc lừa suốt một kiếp…
Mà con bế con bồng trong ảo ảnh
Hào nhoáng kia cuối cùng chỉ là đá tảng!…
 
Thuở chịu tù chịu tội chịu chết thay, 
Làm chứng nhân mà chói sáng cõi lưu đày!
Xin trung thu đêm trăng rằm rạng tỏ…
Ánh bình minh chờ đợi người thắng cuộc…
Lòng cậy trông mong đổi dời giùm phận số,
Để số phận người,
Để kiếp đời, từ muôn kiếp đó,
Dù tứ bề vây bủa bởi thương đau,
Xin Thần Khí thêm sức mạnh năm nào,
Ngày Ngũ tuần, Mẹ Con… ngập chìm trong Ánh
sáng,
Trong Ngọn Lửa diệu kỳ nung lòng bao ngày tháng…
 
Rồi hoan ca,
Đôi chân trần rảo bước,
Không bao bị,
Không hang, 
Không tổ, 
Không chỗ gối đầu…
Mà vượt đèo, vượt biển, vượt sơn khê ,
Để phục sinh từ đâu đó tận đỉnh Canvê!...
 
Cho chua xót đớn đau bầm dập,
Cho ngày về tất bật không biết còn hay mất ,
Cho máu chảy ruột… không mềm,
Cho tàn tạ đêm đêm,
Từ ngàn xưa tới ngàn nay xa lạ…
 
Số phận người, để cho dù tan rã,
Có sầu đông, bên chân Chúa có hoa thơm:
Của hồi môn, chỉ còn một niềm tin
Là Thánh giá, là đường về vĩnh cửu!...  

 
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây