YÊU VÀ KHỔ

Thứ ba - 30/03/2021 22:56
YÊU VÀ KHỔ
Thân tặng em H

Giờ đã điểm sang cuộc đời Tận Hiến,
Con đến quỳ… vươn cổ… hứng long đao,
Từ ngực dâng một cuồng chói…thương đau:
Lòng đã chết cho áng ngày hoa lệ.
Đây toàn thiêu ngàn yêu chi xá kể,
Dù trinh trong dù êm dịu mơ say.
Để tà dương khi lặn sáng trần ai,
Bình minh Chúa trào dâng nguồn sống Chúa;
Để dòng yêu không còn lầy bẩn nữa
Bởi đọng nguyên trong vũng lội dương trần,
Sẽ mở đường vọt thẳng đến Thiên biên,
Nín sinh lực xuống trong lòng núi biển.
Tôi sẽ yêu mà lòng không vương luyến
Vì cây yêu đâm gốc tự trời cao,
Để hương yêu dù say đắm chừng bao,
Cứ êm- dịu như cây đèn ống sáng.
Nhưng …thưa Mẹ, tình yêu còn trong xác,
Khi mở đường gai góc tới Thiên biên,
Còn bao phen va chạm phải thiên nhiên
Và bản tính, nên còn trong biển khổ.
Càng đau khổ khi tình dâng đầy ứ,
Khi con tim mềm yếu dễ run lên:
Vâng linh hồn con… đau khổ… vô biên.
Đau tới nỗi dù con… không hiểu nữa!
Nhưng đây kia, giữa đoạn trường mưa gió,
Vẫn mơ hồ một nhịp sống thiêng liêng,

Và hồn khi không nghẹt dưới đau thương,
Sẽ cất bổng mình lên trên cánh KHỔ,
Để lệ khi hòa trong dòng máu Chúa,
Từ Can vê dào nhỏ nước linh dương
Sẽ thoa êm ngàn vạn mối đau thương,
Và nhẹ vén sương buồn trên thế hệ.
Ta hát vang: TÌNH YÊU thiên vạn tuế,
Và ĐAU THƯƠNG trường ngự bến Canve,
Vì ĐAU THƯƠNG làm dậy lửa tình si,
Và YÊU MẾN là đường đi, sự sống…
Con “TÌNH YÊU trong trái tim Nhiệm Thể”,
Suốt đêm ngày chuyển sức đến thân nho,
Con là DUYÊN làm thắm cõi trần xưa,
Là Hương đắm cung dâng ngày VẠN THỌ.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây