GIÓ THỞ HƯƠNG THẦN KHÍ

Thứ tư - 26/05/2021 03:51
GIÓ THỞ HƯƠNG THẦN KHÍ

Khi ấy, ngày măng tơ mới nhú
Tôi nghe rừng lá động hiên ngoài
Hình như, gió thở hương thần khí
Của đất, trời, sương, hoa mãn khai

Khi ấy, thiêng liêng, mầu nhiệm quá
Mà thơm tho mấy giải thiên hà
Mười phương nứt lộc, đêm quỳnh nở
Rợp cả rừng khuya, em, nhã ca

Khi ấy, gỗ trầm reo thánh tích
Chim quyên về dưới cụm hoa đào
Hồn tôi bỗng trổ ra vàng đá
Như phải bùa mê tận cõi nào

Có phải nguồn cơn đương cám dỗ
No nê phách ngọt đàn say rồi
Bồ câu ơi, cái gì như thể…
Ai đến làm quen giữa tiệc mời

Có phải thời gian như mật rót
Khi không, sao bổi hổi, bồi hồi?
Có gì thanh thoát, mênh mang quá
Mạch nước ngầm reo trong giếng thơi

Có phải hồn tôi đương mở cửa
Nên chăng, trời cũng muốn chiều người
Mời em xin nhảy mừng trong dạ
Theo những tình nhân vui sánh đôi
Ở đấy, lúa đồng chiêm ngậm sữa

Và quyên ca ríu rít vàng mười.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây