NƯỚC TRỜI NHƯ HÔN LỄ

Thứ tư - 26/05/2021 04:09
NƯỚC TRỜI NHƯ HÔN LỄ

Tháng Bảy, mùa mưa rồi, đấy em
Sao không củi lửa, không dầu đèn
Hòng khi hôn lễ mà giông gió
Lỡ trở trời, mây giăng tối đen

Chắc hẳn, canh ba, chàng rể tới
Khách đầy nhà, hai họ quan viên
Mừng em ríu rít cô dâu mới
Một gánh tình và một gánh duyên

Khấn vái, xin trời quang, tạnh ráo
Khuya nay đi trẩy hội, gieo cầu
Mời em canh thức, chong đèn nhé
Đợi lúc nhà trai sang rước dâu

Đêm ấy, về chiêm bao, mộng mị
Thuyền hoa lên, lên ngọn sông đào
Dọc đường lông ngỗng bay như tuyết
Bỗng nhớ nàng khuê các Mỵ Châu

Tơ tóc vì đâu ra biếng trễ
Trăm năm đành đoạn mối duyên đầu
Đầy vơi, trăng khuyết hay trăng tỏ
Đôi mắt nào rưng rưng ướt mau

Nước của vô thường muôn kiếp trước
Hay dòng tục lụy gởi nghìn sau
Mà sao oan khúc, sao cơ nhỡ
Tư Mã chàng ơi, khúc Phượng Cầu
Tân khách ba nghìn đêm nhã nhạc
Mà trong yến tiệc, ngoài mưa ngâu

Nước Trời cũng ví như hôn lễ
Có kẻ đành xôi hỏng bỏng không
Có kẻ ra người dưng nước lã
Cho hay trăm bến, một quê chồng.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây