BIẾN CỐ

Thứ hai - 28/06/2021 00:24
BIẾN CỐ

Những biến cố dắt tay nhau tiếp nối,
Nhiều đau thương nhưng ít vui mừng,
Trên đường đời đã luôn sẵn đợi,
Những lần tôi thả bước thong dong.

Biến cố giũa mài tôi nhẵn bóng,
Tháng năm qua tâm trạng mỏi mòn.
Xác nhăn dúm vì vết thương cháy bỏng,
Da sần sùi vết tích của gia đâm.

Biến cố vui buồn tôi chẳng đợi mong,
Vẫn cứ đến lạnh lùng và khinh thị;
Lời phán quyết vỡ tung đôi màng nhĩ,
Tôi ngu ngơ bỗng chốc hóa sững sờ.

Biến cố đến bất ngờ cơn giông tố,
Giội vào tôi bao tủi nhục đắng cay.
Tôi oằn người bưng mặt úp đôi tay,
Ngồi bất động làm thân tượng gỗ.

Biến cố mỗi ngày đâu phải chuyện chơi,
Tôi hồi hộp khi đêm tàn thức dậy.
Thiên Chúa nói cùng tôi:
“Nào nhẫn nại,
“Ta yêu con! Đứng lên! Đừng sợ hãi!
“Trong biến cố mỗi ngày
“Con không thấy Ta sao?” 

    (trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây