CÁI ĐẦU CỦA GIOAN TẨY GIẢ

Thứ ba - 29/06/2021 03:46

CÁI ĐẦU CỦA GIOAN TẨY GIẢ

Trên chiếc mâm vàng,
Cái đầu đẫm máu
của Gioan Tẩy Giả được bưng ra,
Đặt vào đôi tay xinh đẹp của Salômê     
Đã mỏi nhừ sau màn biểu diễn
Vũ điệu khiêu dâm rắn múa.
@
Cái đầu của vị tiên tri cuối cùng,
Phần thưởng vua Hêrôđê dành cho cô,
Với cô chỉ là món đồ chơi bạo lực,
Nhưng với mẹ và chú cô
Là một âm mưu xảo quyệt của bạo quyền,
Nhằm loại trừ những ai
Dám rao truyền chân lý:
Chân lý về một xã hội mới,
Và những tương quan nhân ái mới;
Chân lý về một trời mới, đất mới,
Và những con người mới.
@
Nhưng CHÂN LÝ là gì?
Sẽ không có câu trả lời
Cho những ai muốn che lấp ánh sáng
Bằng tham lam, dục vọng,
Tự mãn, kiêu ngạo và dối trá.
Đó không phải là thứ đồ chơi bạo lực,
Vì đôi mắt sáng quắc của Gioan tẩy giả,
Còn mở ra nhìn thấy
Những khuôn mặt của bọn vua quan say rượu
Và của Salômê bê bết phấn son.
Ánh mắt Gioan còn thấy khu vườn
Cả những cánh đồng xanh tươi,
Nơi sáng chiều lao động nhọc nhằn
Những nông dân nghèo khổ.
@
Ông không thể ngừng rảo bước khắp nơi
Để rao giảng cho họ Tin Vui thiên quốc,
Vì Thiên Chúa đã yêu thương thế gian
Đến nỗi đã thí ban Con Một của Người
Ông không xứng đáng cởi dây dép
Cho Đấng Cứu Độ đã đến gần,
Vì Đấng ông loan báo hiện hữu trước ông
Từ trước muôn đời.
@
Cái đầu đẫm máu của Gioan Tiền Hô
Vẫn còn mở mắt;
Và đôi môi mất máu tái nhợt
Vẫn còn muốn nói điều gì.
Sứ mạng rao giảng Tin Mừng thúc bách ông,
Cái chết này quả là điều phiền nhiễu.
Và cũng thật khó chịu khi phải nhìn
Khuôn mặt phấn son giả dối của Salômê,
Cho tới lúc cô ta hoảng sợ,
Vội trao cái đầu cho Hêrôđia rồi lẩn trốn.
@
Giờ đây cái đầu của Gioan Tiền Hô
Nằm trong bóng tối nhà giam.
Đêm phủ tấm khăn liệm màu đen
Lên thi thể đứt đầu.
Tấm khăn liệm đính vô vàn tinh tú trời cao,
Những song sắt bỗng trở thành vô nghĩa
Ông có thể ngủ yên
Như một người có thể ngủ mỗi đêm
Trong tay Chúa Quan Phòng,
Nhưng Gioan Tiền Hô đang chờ đợi.
Cái đầu khô máu của ông vẫn còn mở mắt,
Ông đợi chờ với sự kiên nhẫn của bóng đêm.
@
Sáng sớm,
Gioan và Anrê,
Hai môn đệ cũ của ông đã đến.
Họ không khóc nhiều bởi hiểu rằng
Gioan Tiền Hô phải nhỏ đi trước Đức Kitô,
Và khuất lấp sau áo choàng thần chết;
Giữa tiếng khóc là những lời thán phục
Cho cái đầu khô máu lắng nghe.
Vâng, theo lời ông, họ đã đến cùng Người,
Gặp gỡ, đàm đạo và ở lại với Người:
Người đã đến để kêu gọi họ,
Và ở lại trong họ
Để họ được ở trong CHÂN LÝ.
@
Nghe những lời ấy,
Đôi mắt của Gioan Tiền Hô từ từ nhắm lại.
Thanh thản như đôi mắt trẻ thơ,
Chỉ bị tím bầm như khi mạnh tay vui đùa
Cùng đám trẻ con nghịch ngợm.
Lúc này, sứ mạng của Gioan Tiền Hô
Đã … hoàn tất.
Lúc này, ông mới thật sự bắt đầu
Sự an nghỉ của ông trong Thiên Chúa.
 
    (trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây