ĐỨA CON HOANG ĐÀNG TRỞ VỀ (I)

Thứ hai - 28/06/2021 23:00

ĐỨA CON HOANG ĐÀNG TRỞ VỀ (I)

1. Nơi mà tôi không còn hy vọng nữa,
Xin Chúa hãy ghé mặt, đưa tay.
Tôi sẽ về nhà hôm nay,
Thú tội cùng Cha, nguồn ơn tha thứ.
Tôi đã chán mứa vòng quay,
Giữa bầy heo nhớp nhúa,
Bao tháng ngày trôi tuột khỏi đôi tay,
Ánh mắt sâu trũng xuống với đêm dài,
Cái đói ăn và vất vả mệt nhoài,
Mảnh áo thô đè nặng đôi vai,
Không che kín phận người trần trụi.
Của cải như niềm vui góa bụa,
Dính vào tay chốc lát lại buông.
Ném gia tài qua cửa sổ hoàng hôn,
Tôi mua tiếng cười tình sau mặt nạ.

2. Trên đường về gặp em thành khách lạ,
Nhan sắc phai tàn trĩu nặng bi thương.
Em co người ngủ để quên buồn,
Vòng tay gầy ôm chặt nỗi cô đơn,
Giữa vực thẳm tâm hồn đầy cay đắng.
Lỡ bữa tiệc thiên nhiên bình đẳng,
Nơi giàu nghèo đối diện ngồi ăn.
Lỡ bữa tiệc tình người nhân ái,
Nơi sang hèn ôm lấy nhau hôn,
Rửa chân nhau cởi mở tâm hồn.

3. Nơi mà tôi không còn hy vọng nữa
Bơ vơ trên nẻo đường thất lạc,
Nơi mà tôi đang đói khát,
Xin Chúa đến cùng tôi. 
Hồng thủy biển đời trôi giạt,
Tôi về mặt rát mưa tuôn;
Tôi bồn chồn săn đuổi hư không,
Xao xuyến giữa vòng quay kín cửa.
Tôi về từ vùng đêm nhầy nhụa,
Tôi về nôn mửa chính tôi,
Sáng mắt nhận lẽ đời giả dối.

4. Bữa tiệc Nước Trời đang mời gọi,
Bữa tiệc nhà Cha áo mới tinh tươm,
Chiếc nhẫn vàng trong tráp quý sẵn sàng
Và giày dép còn thơm mùi da mới,
Tôi có kịp dọn mình sám hối?
Tôi có kịp hân hoan ngày mở hội?
Vâng, tôi sẽ quay về không lần lữa,
Xin Chúa phán một lời,       
Để tôi nói một lời:
“CON TIN”.
 
    (trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây