THA THỨ

Thứ hai - 28/06/2021 22:23

THA THỨ

Họ đang dẫn người đàn bà ngoại tình đến,
Rầm rập như toán lính hành quân,
Mang những con tim đá nóng,
Còn người đàn ông tòng phạm của chị ta đâu?
Hẳn họ nghĩ rằng
Đàn bà vẫn dễ dàng mang tội trọng.
Người đàn bà mà sắc đẹp nát nhàu
Không do bị hành hạ thân xác
Bằng những lời xỉ vả, rủa nguyền
Giờ đây đang hối hận.

Họ nói rằng
Sự hối hận ấy giờ đây quá muộn màng.
Mọi cánh cửa đều phải đóng lại,
Trừ cánh cửa của Thần chết.
Nhân danh lề luật,
Họ khép kín lòng mình,
Và sẽ dùng những viên đá còn sót lại        
Khi xây dựng đền thờ
Để ném chết người đàn bà ngoại tình;
Những hòn đá chờ đợi trăm năm
Để thực thi bản án,
Mặt đất ngoại thành
Sẽ nuốt lấy dòng máu đỏ tươi
Bởi đã có lần sục sôi dục tình bất chính,
Và chừa lại cho ác điểu
Đống thịt bùng nhùng.

Nhưng Chúa muốn
Họ phải tha thứ bảy mươi lần bảy,
Để tha thứ phải trở thành sức mạnh hoán cải
Lớn hơn nhiều sức trì kéo của tội khiên.
Sức mạnh hoán cải chỉ được tỏ bày
Nơi những ai đi trong đường lối Chúa,
Bước theo ánh sáng
Và thấm nhuần ân sủng Người
Mà vẫn không ngừng đấm ngực mình:
Mea culpa! Mea culpa!

“Ai trong các ngươi vô tội
Hãy ném viên đá đầu tiên.”
Lời thách thức làm bàng hoàng, sửng sốt.
Họ chợt thấy mình
Đã từng đốt đuốc chơi đêm,
Có khi còn lượn lờ
Trong bóng tối không đèn 
Như loài cú vọ.
Sức mạnh hoán cải
Không phải là góc nhọn
Của hàng trăm viên đá tái xanh
Lạnh lùng và cứng như thép,
Cũng không phải là sự lãnh đạm khước từ,
Nhưng là sức mạnh của Lời :
“Chị về đi, đừng phạm tội nữa.”

Ngôi Lời được sinh ra
Đã đón nhận mọi đau thương, sỉ nhục,
Để chuộc tội và nêu gương.
Người không chất thêm
gánh nặng vào lề luật;
Người đến để kiện toàn nó
Bằng trái tim bị đâm thủng của Người.
Đó là sức mạnh của khổ hạnh
Không vì khổ hạnh;
Hy sinh không vì hy sinh;
Quên mình không vì quên mình
Nhưng tất cả chỉ vì
Yêu thương con người cho đến chết,
Và vâng phục Chúa Cha trong mọi sự.  
Đó là sức mạnh của thinh lặng,
Của lời vô ngôn làm thức tỉnh,
Của văn tự vô văn tự
Mà Chúa dùng ngón tay quyền năng
Viết trên mặt đất khiêm cung.

Chúa ơi, con không muốn tin rằng
Chúa viết những tội lỗi của những kẻ
Đòi làm quan tòa và đao phủ,
Ngay trong sân đền thánh.
Tội lỗi của họ giờ đây hiện ra
trước mắt họ như một màn hình.
Có những lần các thầy tư tế vạch tội người ta,
Nhưng dung túng cho bọn con buôn và đổi bạc   
Biến nhà Chúa thành ra hang trộm cắp.
Nhưng con vẫn muốn nghĩ rằng
Chúa đang viết ra lời phúc thật này đây:
“Phúc cho ai có lòng tha thứ,
Vì sẽ được gọi là con Thiên Chúa khoan nhân”.

Vâng Chúa đã dạy trong Kinh Lạy Cha
Lòng yêu thương tha thứ,
Dù sự tha thứ ấy đòi hỏi chúng ta
Phải hy sinh một số giá trị
Mà ta thường trân trọng với đôi chút giả hình,
Bởi chưa cảm thấy trong lòng mình
Nỗi đau thầm kín và đắng cay
Tội lỗi đè nặng trên con người như đá tảng.

Chúng ta chỉ có thể chịu đựng
Và vượt qua gánh nặng ấy nhờ ân sủng.
Hãy tha thứ nhân danh tình yêu
Trong Chúa Ba Ngôi,
Bởi Thiên Chúa luôn là Tình Yêu,
Chịu đựng tất cả,
Cưu mang tất cả,
Thánh hóa tất cả.
Và chỉ nhân danh tình yêu ấy mà thôi.
 
    (trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây