XIN NGÀI HÃY ĐẾN!

Chủ nhật - 27/06/2021 06:25

  • XIN NGÀI HÃY ĐẾN!

    Chiều Đà Lạt nắng tơ,
    Quanh hồ thơm sóng biếc,
    Sao lòng tôi rên xiết,
    Cơn đau đến không ngờ.
     
    Giữa thiên nhiên diễm lệ,
    Cánh chim nào đang bay, 
    Tiếng kêu nào lạc loài,
    Trong vùng trời bóng xế.

    Bỗng mắt tôi dâng lệ,
    Nhìn lên những đám mây,
    Thèm nắm một bàn tay,
    Ngọt ngào từ Thượng Đế.

    Thiên nhiên cũng đớn đau,
    Từng chiếc lá rơi mau,
    Trong chiều hoa héo màu,
    Một ngày đẹp còn đâu?

    Bóng tối sắp vây quanh,
    Thèm biết bao ánh sáng,
    Hiền dịu nhưng không tàn,
    Từ dung nhan Đấng Thánh.

    Tôi đã làm gì đây,
    Giữa cao nguyên lộng lẫy?
    Từ trên độ cao này,
    Tôi khao khát đường mây.

    Tôi đã phí đời tôi,
    Ngài hãy đến Chúa ơi!
    Trước khi màn đêm rơi,
    Và gió đêm lạnh thổi.

    MÙA ĐÔNG MONG ĐỢI

    Những bài thơ mùa đông
    Như những hạt lúa mầm,
    Gieo xuống cánh đồng đông xuân
    Trên địa cầu nền văn minh sự chết
    Và mỗi ngày môi sinh dần dần hủy diệt.       

    Mặt trái đất cong vênh và khô khốc
    Tim đất phun trào núi lửa bụi khói ngất trời
    Khí hậu nóng dần, địa cực băng Tan
    Hành tinh xanh bị parkinson run lập cập Tay chân
    Thành bão to cả một miền tàn phá.
                                W
    Nhưng hạt mầm tôi, trái tim tôi ấp ủ,
    Cắn chảy máu môi giữa gió bão thiên Tai
    Dẫu chông chênh giữa độc dữ cuộc đời
    Tôi vẫn khát khao một mùa xuân mới
    Tôi mơ sẽ ra hoa giữa bao trái độc
    Cho bạn bè cả những bạn chưa quen
    Cho những bạn tôi yêu chưa có dịp ngỏ lời
    Vâng mùa đông cùng ngày tháng u buồn mây kéo
    Và che đen kín cả bầu trời
    Như chôn mặt trời trong giấc đông miên.
    Nhưng đây rồi
    Hãy thinh lặng lắng nghe và chiêm ngưỡng 
    Mùa vọng,
    Hy vọng vượt trên mọi hy vọng
    Bởi tôi biết Người sẽ đến
    Để sau đông tàn mùa xuân miên viễn của tình yêu lại đến.
    Có lẽ bắt đầu từ vạt cỏ bên đường nơi hoa tôi như ủ dột
    Hy vọng của tôi đã không vô ích
    Người đến, tôi biết, nghèo như tôi và vất vả như tôi
    Để bỗng chốc tôi giàu sang quá đỗi bởi bất chợt có Người.
    Tôi giàu có mênh mông dù vẫn trong manh áo rách
    Giống như Người trong máng cỏ quấn tã đơn sơ.
    Tôi làm sao nói được với bạn rằng Người rất giàu sang
    Và nói cùng bạn rằng hôm nay tôi giàu có hơn mọi loài thọ tạo.
    Bởi Thiên thần đen cũng kêu gào lời ganh tị 
    Và từ hôm Người đến cho mọi vật hồi sinh,
    Từ sự chết, muôn loài bước vào sự sống
    Dưới bóng Người
    Trái đất sẽ chuyển mình đổi mới
    Nắng sẽ đẹp hơn và mưa sẽ ngọt ngào hơn
    Đi giữa nắng và mưa, giữa gió mạnh tuyết to
    Tôi âu yếm khẽ gọi tên Người:
    Emmanuel, con xin Chúa ở cùng
    Và đến trong lòng con mà dựng lều Chúa Thượng.
     
        (trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)
     

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây