HỒN THƠ

Chủ nhật - 15/08/2021 04:48
HỒN THƠ

Có những lúc ùa về như thác đổ
Thơ dập dồn chảy tràn vỡ trong con
Tưởng hồn đời đã tàn lụi héo hon
Chợt bừng tỉnh, chợt ngời lên sức sống
Có những lúc dịu dàng mà sâu lắng
Thơ vào hồn lướt nhẹ gót nhung êm
Thơ không tên mà gợi lắm nỗi niềm
Thơ lặng lẽ bỗng thành lời đồng vọng
Có những lúc giữa bộn bề cuộc sống
Con đành lòng gác lại một vần thơ
Để giật mình con tiếc ngẩn tiếc ngơ
Như đánh mất một phần đời quý giá
Cũng có lúc thơ như là lặng nín
Bỏ mặc con hoang hoải giữa chừng mơ
Thơ bỏ con, con bỗng hóa ngu khờ
Con quằn quại trong niềm đau chia cắt
Ôi Hồn Thơ! hồn đời con lặng ngắt
Mỗi độ hẹn hò Ngài đến viếng thăm con
Đã bao phen nén chịu đến hao mòn
Xin cất tiếng cho Lời thơ bùng vỡ
Thơ trong con, thơ như là hơi thở
Từng nhịp phập phồng luân chuyển khôn ngơi
Ngài đem Hồn Thơ thánh hóa hồn đời
Như thuở tác thành thổi vào con hồn sống
Thơ là sống, cùng với thơ con sống
Thơ là hồn, nâng con tới vô biên
Được gặp Ngài nơi sâu thẳm con tim
Con sung sướng tiếng thơ reo hạnh phúc

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây