CHIẾC BỊ

Thứ sáu - 20/08/2021 04:33
CHIẾC BỊ

Phỏng dịch theo “La besace” của J.J.R.
Nghe tiếng bạn mời tôi hôm ấy,
Lúc tới còn mê mải với vần thơ,
Hoặc loay hoay tính lại số tiền nhà,

Tôi vội vã nghe theo và dấn bƣớc.
Tôi mang theo một ống tiêu bằng trúc,
Nhiều áo quần và cả một tập thơ,
Một album đầy kỷ niệm thiết tha,

Với nhiều vật quí, nhét căng đầy bị.
Cùng bạn lên đƣờng, mặt trời vừa hé,
Tôi bƣớc sau với chiếc bị trên vai,
Chân kéo lê trên một quãng đƣờng dài,

Bạn đi trƣớc, tay không, ôi nhẹ nhõm!
Một ngày qua bên cánh đồng gió thoảng,
Tôi mỏi vai xin ngừng lại giữa đƣờng,
Mở bị ra, tôi quăng bớt gói áo quần,

Rồi cùng bạn, dƣới trời, tôi rảo bƣớc.
Vẫn tay không, bạn nhẹ nhàng đi trƣớc,
Tôi đi sau, mồ hôi đẫm áo choàng,
Sắp lên cầu để vƣợt khỏi dòng sông,

Tôi vất lại tập thơ và sáo trúc.
Rồi đi tiếp, đƣờng lên cao, uốn khúc,
Chẳng bao lâu, cánh tay mỏi rã rời,
Tôi nài xin: “Dừng nghỉ một chút thôi,

“Để tìm lại một tấm hình đã mất!”
Hình mẹ tôi, ngƣời tôi yêu dấu nhất,
Chụp vào ngày hôn lễ với cha tôi,
Mất thật rồi! Tay tôi bỗng buông xuôi,

Mắt tối tăm giữa mặt trời đúng ngọ.
Rồi đêm về, khi trăng vừa mới ló,
Với màn sƣơng nhè nhẹ phủ không gian,
Tôi quăng luôn cả chiếc bị trên đƣờng,

Nắm tay bạn, nhanh chân, tôi đi tiếp.
Nhưng bỗng nhiên, bạn bảo tôi ngừng bƣớc,
Dưới vòm trời trong suốt ánh trăng soi,
Bạn tươi cuời nhỏ nhẹ vỗ vai tôi:

“Hãy dừng đây, vì ta đã đến đích.”
Thủ Đức, ngày 22-6-1985

+(Trích tập thơ Hƣơng Nguyện, 2005)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây