NGƯỠNG VỌNG “VÔ BIÊN”

Thứ sáu - 20/08/2021 04:30
NGƯỠNG VỌNG “VÔ BIÊN”

“Lạy Chúa, Chúa đã sáng tạo con cho Chúa.
Nên tâm hồn con khắc khoải.
Cho đến ngày được an định trong Chúa”
(Thánh Âu Tinh).

Đấng ẩn mình trong miên trƣờng thinh lặng,
Kiếp nhân sinh thao thức nỗi mong chờ.
Hồn vắng Ngài, ôi sa mạc hoang sơ,
Miền cát bỏng ngóng sƣơng mai buông nhỏ.

Trong quán trọ, trƣờng canh không yên ngủ,
Kẻ lữ hành nôn nóng đợi bình minh,
Tim vấn vƣơng xao xuyến một mối tình.
Nên thổn thức nơi lƣu vong cách biệt.

Nhƣng chính cô đơn, chính niềm luyền tiếc,
Là tiếng Ngài thầm thĩ gọi trong đêm,
Là nam châm hút lực trái tim,
Nâng ƣớc vọng lên khỏi vùng cát bụi.

Chính là Ngài hồn con luôn mong mỏi,
Tìm vết chân mờ ảo giữa thế trần,
Phải chăng Ngài, Đấng biền biệt chân dung,
Gieo thƣơng nhớ trên đƣờng trần muôn lối?

Phải hồn con khai sinh từ vĩnh cửu?
Xác mong manh mà ngƣỡng vọng vô biên,
Thân cát bùn mà mang nét siêu linh,
Nên nhớ mãi một quê hƣơng bất tử.

Ngày 1 – 12 – 1985

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây