TIẾNG VỌNG ​​​​​​​

Thứ sáu - 13/08/2021 22:17
TIẾNG VỌNG

Ngược dòng đời về lại giáo đường xưa
Nơi gắn với tuổi thơ tôi một thuở
Ở ngoài kia nhịp đời hối hả
Nơi thánh đường vắng lặng, trang nghiêm
Chọn băng ghế khuất trong một góc tường
Tôi ngước mắt lặng nhìn cây thập tự
Con Thiên Chúa chịu khổ hình, tử nạn
Ánh sáng nhạt nhòa, bóng tối mông lung...
Bất giác cúi đầu nhớ lại khoảng trời xưa
Vọng vào lòng tôi âm vang tiếng Người thuở ấy:
“Này con hỡi, Cha yêu con biết mấy
Cha muốn biết một điều: Con có mến Cha không?”
Xúc động nghẹn ngào, lời đáp tự trái tim:
“Lạy Chúa, này con đây!
Xin Ngài biến con thành muối mặn,
thành thân cây nến
đốt cháy mình để tỏa sáng nhân gian”
Tôi bước vào đời tha thiết một niềm tin
một tình yêu
một khát khao dâng hiến
Ngọn lửa nhiệt thành đốt cháy tuổi hai mươi
Vòng xoáy cuộc đời
Với nhiều thanh âm hỗn tạp
Đã át mất tiếng Chúa trong tôi
Nhiều lúc tôi cười
Lắm khi tôi khóc
Không phải vì Người
Chẳng phải vì tha nhân
Tôi quên Chúa
Tôi quên cả chính mình
Vì Tôi.
Chiều nay, đối diện với lòng mình
Thấy mênh mang một khoảng không gian tối
Ngước nhìn lên Chúa
Tôi gặp ánh mắt Ngài nhân hậu, xót thương
Nghe môi mình mằn mặn
Ánh sáng của ngọn đèn trên cung thánh nhòe đi...
Trong thẳm sâu, tiếng lòng tôi thốt nghẹn:
“ Lạy Chúa, này con đây...!”

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây