BÁNH ĐỜI THƯỜNG

Thứ tư - 16/06/2021 00:04
BÁNH ĐỜI THƯỜNG

“Chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá nhỏ…”
Vâng, Chúa ơi, con đâu có chi nhiều:
Một thân xác đau bệnh triền miên
Và một linh hồn héo hon cằn cỗi,
Với một quá khứ bảy chìm ba nổi
Và một tương lai lịm tắt hoàng hôn…
Thế mà,
Chúa vẫn ngỏ ý cần sự cộng tác của con,
Cần một nụ cười trên đôi môi héo úa,
Một nụ cười để Chúa thắp lên ánh lửa
Sưởi hồn ai nồng ấm yêu thương…
Chúa cần con, bàn tay giữa đời thường
Để nâng đỡ một cõi lòng vấp ngã.
Trong đau khổ oi nồng nắng hạ,
Chúa cần con, làn gió mát ủi an.
Giữa cuộc đời vang vọng tiếng kêu than,
Chúa cần con lắng nghe, thông cảm.
Khi tình người nặng nề mây xám,
Chúa cần con le lói ánh bình minh.
Chúa cần con quên đau khổ riêng mình,
Để cúi xuống xẻ chia bao thân phận…
Một lời nói cho đời tia nắng ấm,
Xua giá băng bao phủ kiếp cô đơn,
Chút tình nồng cho ấm áp tâm hồn,
Một ánh mắt thắp lên niềm hy vọng…
Chúa cần con như một người quan trọng,
Nếu thiếu con, khoảng trống chẳng ai bù,
Sẽ mãi là nợ Chúa đến ngàn thu,
Tấm bánh đời thường, thân phận con nhỏ bé.
Ôi, con đâu biết Chúa cần con đến thế,
Đây bánh đời con, xin Chúa hãy bẻ ra!

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây