NÀNG NGHÈO

Chủ nhật - 01/08/2021 22:43
NÀNG NGHÈO

Có phải đôi ta bén duyên tình
Mà nàng muôn thưở vẫn kiên trinh
Theo bước đời ta muôn vạn nẻo
Mà ở trong ta nhớ bóng hình!

Ta trốn nàng, lên núi đốt than
Ta về phố thị quảy gánh hàng
Ta thân hành khất! Ta vỡ nợ!
Mỏi gối chồn chân vẫn thấy nàng!

Ta chẳng thể nào yêu nàng đâu!
Nàng theo ta mãi ta bạc đầu
* * *
Nàng bảo rằng ta, cái gã khờ
Cái phúc bên ta sao còn mơ
Người nghèo bạn Chúa! Sao chạy trốn?
Sao chẳng tương quan để mà nhờ!

Nàng bảo yêu nàng ta sẽ vui
Chẳng vướng bận chi bụi trần đời
Có ai mang của về quê thật
Anh xác ngày mai cũng chôn vùi

Nàng bảo cùng nàng sống đời yêu
Để giống ngày xưa! Một Đấng nghèo
Cho đi tất cả mà dư giả
Thành nguồn sung mãn,Thập Tự treo!
* * *
Không phấn không son dáng nàng nghèo!
Tâm hồn thanh tịnh , trí trong veo!
Ơ lạ! Nàng nghèo xinh đấy chứ!
Duyên dáng dịu dàng cũng đáng yêu!

Nàng dẫn ta về Đấng quan phòng
Hồn ta yên ả tựa dòng sông
Gặp gỡ bạn ta! Niềm vui quá!
Nên mối tương quan lòng với lòng.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây