HANG ĐÁ - MỘT CÕI LÒNG

Thứ năm - 23/09/2021 21:20
HANG ĐÁ - MỘT CÕI LÒNG

Ôm hạt nắng hồn cỏ hoa run rẩy
Vết đen lòng đang loét lở nơi tim,
Đêm sương giá cánh hoa đơn rét buốt
Phận mỏng manh lá chắn biết đâu tìm!
Ôi lạy Chúa! Cuối tuần tư mùa vọng,
Mê mải hồn con lạc ở nơi đâu?
Phút hồi tâm sao cõi lòng trống vắng
Giáng sinh về lại day dứt niềm đau!
 
Hang đông sâu gió vi vu, hun hút!
Tối lạnh lùng, meo mốc lẫn rêu phong,
Đêm mầu nhiệm sương trời cao tuôn đổ
Bỗng chừng nghe phán xét ở trong lòng.
 
Kết án không, linh hồn bao nông nổi,
Hỡi Công Minh chìm trong tối mênh mông?
Đuổi con không, hỡi vì Vua Vũ Trụ,
Đấng cao sang giữa máng cỏ rơm nồng?
 
Khước từ không, hỡi Tình Yêu Nhập Thế,
Một linh hồn giá lạnh tựa mùa đông…?
Hang đá nhỏ sáng bừng màu thiên nhiệm,
Đây tình trời ban xuống cách nhưng không!
  
Chúa co ro, sưởi ấm giá băng lòng
Hài Nhi cười rửa trôi từng vết loét,
Ôi yêu thương dịu dàng ôm trời đất
Cứu linh hồn ở dưới đáy hư không!

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây