CHÚA THAN THỞ ​​​​​​​

Thứ hai - 29/03/2021 00:34
CHÚA THAN THỞ

Không gian buồn ứ buồn đầy,
Mặt trời giữa ngọ kéo mây mù lòa.
Đột nhiên bóng tối tràn ra,
Thiên hôn địa ám suốt ba giờ liền.
Chúa thì đau đớn triền miên,
Chân tay nhức nhối không yên lúc nào.
Tối tăm đen đặc phủ bao,
Nhìn trời chẳng một tia sao giữa trời.
Nhìn người chẳng thấy bóng người,
Bốn bề câm lặng như thời hồng hoang.
Xuyên qua bóng tối mơ màng,
Rối ren đầu óc ngổn ngang tâm tình:
Dạn dày bao nỗi hy sinh,
“Một mình mình chịu, mỗi mình mình hay.”
Trời dành cho kiếp đọa đày,
Đời dành cho chén đắng cay nhất đời.
Dù cay cũng uống một hơi,
Dù đầy cũng uống cho vơi một lần.
Nghĩ xa thôi lại nghĩ gần,
Bạn bè lánh hết người thân đâu còn?
Mẹ thì đã trối cho con,
Cha thì đã phải vâng tròn ý Cha.
Một mình trong cõi bao la,
Lẻ loi như cánh sao sa cuối trời.
Rồi đây năm tháng cuộc đời,
Trôi qua như giọt lệ rơi lạnh lùng.
Trí càng nghĩ ngợi mông lung,

Lòng càng cảm thấy vô cùng cô đơn.
Mở lời não nuột van lơn:
“Cha ơi! Sao nỡ bỏ con giờ nầy”.
Bỗng nghe gió thổi hây hây,
Giật mình mở mắt thấy ngày chưa qua.
Vài tia nắng chiếu nhạt nhòa,
‘Đêm đen’ đông đặc loãng ra dần dần.
Tai còn nhộn tiếng quan quân,
Nghe lầm hiểu lạc vang rân nhạo cười.
Mồ hôi máu chảy cạn người,
Miệng khô lưỡi đắng nghiệm Lời Kinh than

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây