THƠ LÊ HỒNG BẢO 2

Thứ sáu - 02/04/2021 03:06
THƠ LÊ HỒNG BẢO 2
VỌNG TƯỞNG
 
Trời xanh như chưa từng xanh thế
Nắng vàng như không thể vàng hơn
Ta ngồi giữa không gian mùi rơm rạ
Thả hồn mình về biển thuở… Long Quân!
 
Ta thấy ta đóng khố mình trần
Quật ngã những thân cây cổ thụ
Chinh phục bầy sói lang cầm thú
Vẫn cứ ngẩn ngơ trước sóng biển ngút ngàn
 
Ta thấy mình lãnh đạo chúng dân
Quyền hành và oai nghiêm tột bậc
Duy có một điều làm ta sợ nhất
Lúc đêm về vọng lời gió núi: Âu Cơ
 
Ta nhớ ta yêu em buổi hoang sơ
Bằng vô vàn Tình Yêu gộp lại
Giá như em đừng lên non buổi ấy
Ta nào biết biển cả là chi (?)
 
Giờ đêm đêm nghe tiếng sóng thầm thì
Dội vào ta những muộn phiền ray rứt
Cứu rỗi ta có chăng một điều ước:
Giữa rơm rạ chiều –
                        ngồi với nỗi chờ mong!
 
 
MÙA HẠ
 
Mùa Hạ óng vàng như mật
Sóng sánh sau hàng mi cong
Tuổi em chừng như trong vắt
Ta say đâu chỉ hương nồng (?)
 
Mùa Hạ rực màu mận chín
Lấp loáng trên bờ môi thơm
Dấu răng còn nguyên lơ đễnh
Cong cong một thoáng dỗi hờn
 
Mùa Hạ mọng căng đôi má
Phơn phớt từng phiến mềm tơ
Em phơi cho đời trượt ngã
Đôi tay xoắn mối dại khờ
 
Mùa Hạ luênh loang mây trắng
Sà xuống bên bờ vai thon
Tóc em vương vương hương nắng
Chân ta mỏi dấu địa đàng
 
Mùa Hạ tươi nguyên màu Hạ
Phượng giăng nỗi nhớ rợp cành
Vẫn cơn mưa chiều bất chợt
Sóng bạc đầu – Biển vẫn xanh!
 
 
 
 
RU…
 
Ru em –
lời mật câu đường
Ru tình –
bằng lẽ vô thường
Nhớ
Quên
Ru đời –
Giọt ngã
Giọt nghiêng
Ru ta – mượn thói
Nửa tin
Nửa ngờ
 
LÒNG SUỐI
 
Khoảng trời đang trong vắt
Mảnh mây trắng lạc về
Suối quặn mình đau thắt!
Giữa ban ngày nói mê…
 
BẾN SÔNG TRƯA
 
Tre vít ngọn vờ câu dăm bóng cá
Đám mây bồng hờ hững đọng mặt sông
Nước mê mãi xuôi về nơi phố thị
Buông cần – tôi nhắp mớ… bòng bong!
 
CHẢI TÓC
 
(* Thương tặng chị H.)
 
Chị ngồi -
Hong lại tóc mây
Chải mưa
rụng nắng
Chải ngày
rụng đêm
Rối lòng
Sợi nhớ
Sợi quên
Có đôi sợi lạc
vào trên môi nồng
Buồn tênh
một sợi mỏi mong
Chiều
nghiêng ngả nắng
vẫn không phai màu!...
 
TÂM SỰ KẺ ĐI HOANG
 
Bất ngờ ta – kẻ đi hoang
Mõi mê lạc thú phủ phàng bể dâu
Mới sơ sinh đã bạc đầu
Vừa rời bú mớm đã sầu trăm năm
 
Một lần ánh mắt xa xăm
Đã thành khăn gói tang bồng phù hoa
Bước thênh thang chốn kiêu sa
Lả lơi khúc nhạc, thướt tha dáng kiều
Vườn tình lạc bước chân xiêu
Nào hay kẻ chợ còn nhiều bán mua
Trắng tay làm kẻ tình thua
Ai đem bạc bẽo cợt đùa vô tâm (?)
Phố phường thêm một gã câm
Đời thêm một kẻ âm thầm đắng cay
 
Mặc cho người đó tình đây
Đứng lên ta quyết tâm quay trở về
Thèm nghe cỏ ấm chân quê
Thiết tha một mảnh nón mê che đầu
Thong dong ruộng cạn đồng sâu
Bỏ sau lưng mọi cơ cầu rủi may
Đồng xanh- suối mát- bóng cây
Là niềm vinh phúc lòng này khát khao
 
Bây giờ đến mãi ngàn sau…
 
Mùa Chay 2007
 
ĐƯỜNG THẬP TỰ HÔM NAY
 
Đường Thập tự hôm nay con chập chững
Không mồ hôi – máu – lệ – vườn Dầu
Không trăn trở thao thức suốt canh thâu
Chỉ thoáng chút hững hờ trên bờ môi, ánh mắt…
 
Đường Thập tự hôm nay tràn tiếng hát
Bay bổng – trầm hùng – uỷ mị – si mê
Vắng hẳn những ca từ chúc tụng Gia vê
Giữa âm sắc ngọt ngào, hồn con lạc lõng!
 
Đường Thập tự văn minh con đang sống 
Vẫn đầy nhục mạ – phỉ báng – chê bai
Nhưng không còn gậy nứa, mão gai
Đâu dễ có một Philatô nơi công nghị (!)
 
Đường Thập tự hôm nay nhiều thiên vị
Kẻ làm ít hưởng nhiều – người tốt cứ lao đao
Thật thà dìm xuống đáy – gian dối ngự trên cao
Phút yếu lòng: “Chúa ơi! Sao bỏ mặc…?”
 
Đường Thập tự con đi chưa đến đích
Dẫu đôi lần đã bầm dập, thương đau
Dẫu tâm hồn có lúc chịu đâm thâu
Vì con chưa biết nói:
-“Xin Cha tha cho chúng… “
 
                        Mùa Chay 2007

Tác giả Lê Hồng Bảo

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây