THƠ NGHINH NGUYÊN 2

Thứ sáu - 02/04/2021 03:04
THƠ NGHINH NGUYÊN 2
VIẾNG MỘ HÀN MẶC TỬ
 
Tôi đến Quy Hòa một sớm thu
Dưới hàng phi lao gió nhẹ ru
Lối mòn đến mộ Minh Duệ Thị
Thi nhân tài danh của muôn thu
 
Những hàng bạch đàn đứng quanh mồ
Cuối mộ ai trồng cành xương khô
Thánh giá mộ bia Hàn Mặc Tử
Từ đây anh vào cõi ước mơ
 
Bùi ngùi thương tiếc một kiếp người
Tài danh sao sớm vội lìa đời
Dang dở biết bao dòng châu ngọc
Cho cả thế nhân phải ngậm ngùi
 
Đi vào lòng người những vần thơ
Cả nỗi khổ đau cả ước mơ
Sắt son niềm tin- người Tuẫn đạo
Bay về vĩnh hằng đôi cánh thơ
 
Như một kiếp tằm đã nhả tơ
Tinh hoa kết tạo vạn tứ thơ
Bằng cả linh hồn, bằng tinh tủy
Sáng trưng vần điệu, cả thực mơ
 
Dát trái tim vàng gói tình đời
Yêu vầng trăng khuyết mảnh sao rơi
Yêu cả khổ đau và phụ rẫy
Không tiếng oán than trách đất trời
 
Anh vượt thời gian, vượt không gian
Bay xa ra ngoài cõi thiên đàng
Mang bớt khổ sầu trong nhân thế
Đem gởi trăng sao, gởi mây ngàn
 
Giờ đây xác thân dưới mộ phần
Hồn đã bay về cõi hồng ân
Những vần mượt mà, dòng huyết lệ
Gửi trọn tài hoa tặng thế nhân
 
Đốt nén hương lòng vọng thi nhân
Người đi thu đến đã bao lần
Xin mượn mấy vần thơ anh viết
Tình khúc “Cuối thu” để viếng anh:
 
“Thu héo nấc thành những tiếng khô
Một vì sao lạc mọc phương mô?
Người thơ chẳng thấy ra đời nhỉ?
Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?”*
 
(*Trích “Cuối Thu” . Thơ Hàn Mặc Tử)
 
RỪNG CHIỀU
 
Núi đồi dần khuất ánh dương tà
Nắng nhạt khói mờ mờ dặm xa
Mây khỏa chân trời in sắc bạc
Nước gieo ghềnh thác điểm màu ngà
Lũ chim gọi bạn về tổ ấm
Bầy thú rủ đàn lánh vực xa
Vạn vật sắp chìm vào tĩnh mịch
Gợi buồn lữ khác nhớ quê nhà.
 
CA DAO
 
Tôi yêu ngữ điệu ca dao
Lời dân gian quá ngọt ngào thân thuơng
Nghe như phảng phất trầm hương
Hoa thơm cỏ lạ trong vườn nhân văn
 
Qua bao thế hệ lọc sàng
Là bao ý ngọc lời vàng chuốt trau
Làm nên muôn sắc muôn màu
Nhân sinh vũ trụ đưa vào tổng quan
 
Rạch ròi thiện, ác, trọng, khinh
Bao đời tích lũy đã thành sử thi
Lời hay ý đẹp khắc ghi
Từ trong câu hát ta đi vào đời
 
Từng câu từng chữ đầy vơi
Tường thành bản sắc tài bồi ngàn xưa
Qua bao thế hệ kế thừa
Văn thơ cảm tác từ lời ca dao
 
Dạy đời nghĩa sống thanh cao
Tu thân xử thế dựa vào nghĩa nhân
Nhẹ nhàng, ý nhị, thâm trầm
Điểm tô văn hiến bốn ngàn năm qua
 
Tuyên ngôn- những bản hùng ca
Và bao nhiêu bản tình ca tuyệt vời
Theo dòng lịch sử mọi thời
Ca dao cô đọng những lời sử thi.
 
TÌNH THU
 
Con đò trên bến sông quê
Mong người lữ khách trở về bến xưa
Bao nhiêu nhung nhớ chưa vừa
Tái tê như một cơn mưa ngâu chiều
 
Nửa vầng trăng khuyết vì yêu
Áng mây phiêu lãng mang nhiều nhớ nhung
Sương khuya lạnh, đời tương phùng
Quỳnh hoa mong ngóng khách chung tình về
 
Tình thu lai láng đê mê
Thủa Ô Thước bắc nhịp về sông Ngân
Để cho Ngưu- Chức một lần
Yêu nhau rồi phải cách phân mấy mùa
 
Lá ngô đồng rụng song thưa
Hồ thu gờn gợn gió đưa thu về
Gương soi nửa mảnh trăng thề
Tình thu lai láng bến thu đợi chờ.
 
 
 
TUỔI SÁU MƯƠI
 
Thiên Chúa
Tình yêu
Mẹ Cha
Đã từ hạt bụi cho ta hình hài
Mênh mông biển rộng sông dài
Thân ta- giọt nước rơi ngoài bể khơi
 
Nhưng là hiện hữu giữa đời
Cùng chung tiếng khóc tiếng cười thế nhân
Chuyến tàu định mệnh có phần
Một đời ai chẳng mấy lần dở, hay
 
Cuộc lữ hành giữa trần ai
Kiếp người đâu được rộng dài bền lâu
Qua bao biến đổi cơ cầu
Mấy ai giữ trọn một bầu thanh tâm
 
Biết điều thiện, ác, trọng, khinh
“Bất Năng” qua nỗi nhục vinh muôn đời
Đi qua mấy nẻo buồn vui
Bao lần lầm lỗi, một đời đơn sơ
 
Đi qua cõi thực, cõi mơ
Dẫu thân chiếc lá vật vờ cuối thu
Theo dòng đời
Cuộc nhàn du
Để cùng đông vọng thiên thu đất trời
Hòa chung tiếng khóc tiếng cười
Mà nghe sâu lắng tình người tình ta
 
Sáu mươi năm đã đi qua
Được, thua, còn, mất chỉ là phù vân
Đường đời qua chỉ một lần
Vĩnh hằng tìm chốn gửi phần “Tâm Linh”.
 
MỘT THỜI
 
Một thời thơ ấu đã xa
Một thời ngây dại chưa qua hết đời
Thời gian- một khúc sông trôi
Cuốn trôi theo những mảnh đời phù sinh!
 
Một thời sướng khổ- nhục vinh
Một đời trĩu nặng nghĩa tình vấn vương
Một thời để nhớ để thương
Mỏi mòn trông ngóng cuối đường chân mây
 
Một thời ôm mộng riêng tây
Bao nhiêu khát vọng vơi đầy đi qua
Một thời trôi nổi bôn ba
Buồn, vui , sầu, hận đi qua kiếp người
 
Hòa mình vào giữa dòng đời
Thấy mình bèo bọt nổi trôi theo dòng
Dễ đâu gạn đục khơi trong
Phù du trần thế theo dòng nước xoay
 
Một thời ngây ngất đắm say
Để mang sầu khổ đắng cay một thời
Đã đi chặng cuối đường đời
Vẫn là lữ khách chơi vơi lối sầu
 
Vẫn còn tình nặng nghĩa sâu
Vẫn nghe điệp khúc tình sầu nỉ non
Nghĩa gì đâu? Những mất, còn
Chân tình đâu dễ tìm trong cõi đời
 
Thôi thì thôi! Cố khuây nguôi
Đi qua thực, mộng, buồn, vui một thời.

Tác giả Nghinh Nguyên

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây