THƠ TỪ TIỀN ĐỒN

Thứ ba - 18/05/2021 22:15
THƠ TỪ TIỀN ĐỒN

Gởi người em xứ đạo Thanh Bồ
Ba mươi tết ở tiền đồn heo hút
Trong heo may lành lạnh thấy cô đơn
Anh nghe lòng như bỗng thấy nhớ thương hơn
Về xóm đạo: Xứ Thanh Bồ bé nhỏ
Ngôi nhà nguyện hẳn vẫn còn chỗ đó
Mái tường rêu có bạc với thời gian
Kể từ khi bị đốt phá tan hoang
Anh vẫn sợ … mỗi một lần biến động
Nhìn hoa rừng anh thả hồn mơ mộng
Tưởng quê mình như hiển hiện đâu đây
Tiếng cười vui lũ em bé thơ ngây
Lời kinh nguyện lúc mẹ già lần hạt!
Quê hương ta bên biển xanh rào rạt
Buổi chiều vàng trên sóng nước êm đềm
Càng xa em anh lại nhớ thương thêm
Mong sao sớm có được ngày đoàn tụ
Hết chiến tranh anh sẽ xin giải ngũ
Hai đứa mình mãi mãi sống bên nhau
Chả bao giờ anh sẽ bỏ đi đâu
Để bù lại những ngày xa vắng trước
Lễ sớm mai chúng ta cùng sóng bước
Đọc kinh chung mỗi tối mỗi cầu xin
Để suốt đời anh sẽ chỉ yêu em
Vui cuộc sống thật đơn sơ bình dị
Truyện Chúng Mình… hẳn sẽ thành em nhỉ
Hỡi người yêu xóm đạo nhỏ Thanh Bồ
Gởi cho em bé bỏng những vần thơ
Xin đừng giận đừng hờn người vắng mặt
Xuân trôi qua, mỗi mùa một mất
Từng tuổi đời trên tóc bạc thêm già
Mấy năm rồi hai đứa phải chia xa
Em có nghĩ tới ngày mình gặp lại?
Em còn giữa ngyên tình yêu thơ dại
Như anh thường cầu nguyện Mẹ La Vang
Cho anh về đi trong nắng bình an
Xóm đạo nhỏ sẽ tưng bừng mở hội
Xin Cha sở chủ hôn làm phép cưới
Cả quê hương nghèo sẽ chúc tụng đôi ta
Tình đẹp hoài như Tuổi Bướm Thơ Hoa
Sống hòa hợp trọng Mùa Xuân trìu mến
Đợi anh nhé… hỡi người yêu kiều diễm.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây