Đối thoại với con người

Thứ năm - 29/07/2021 23:02

Đối thoại với con người


Những đám mây
Chòang thức
Giấc mơ nồng
Giữa lời ru thì thầm
Khôn nguôi của gió

Mặt trời
Bóc từng lớp
Không gian ngái ngủ
Thả muôn chùm nắng tinh khôi
Xuống đầu
Trái đất

Nắng bình minh
Từ phía đông
Phủ ngập phía tây
Tràn ngang
Tràn dọc
Dâng lên thềm
Nhẹ nhàng leo
Bậc tam cấp đầu tiên
Mái nhà
Tượng thánh
Rồi bò
Ngược đỉnh tháp chuông

Những tín đồ gọi nhau
Ơi các cháu
Kìa anh
Này chị
Hãy sửa soạn cho nhanh
Hôm nay là chúa nhật
Đến nhà cha chung của chúng ta
Đấng sáng tạo con người
Như người thợ gốm
Nặn bình từ đất sét
Ngài cũng chính là
Là đấng sáng thế
Cả vũ trụ này
Như thiết kế
Cho thụ tạo con người
Và muôn vật
Một môi trường để sống
Ngài là đấng quyền năng vô tận
Đã khiến cả mặt trời thức giấc
Từ giữa gối phương đông
Giăng triệu triệu cánh hồng
Dâng quà ánh sáng
Cho tất cả chúng ta
Từ con trẻ đến bà già
Những công dân
Vừa của nước trần gian
Vừa của nước trời
Đã cùng ngài
Ký giao ước
Cả cũ - cả mới - và muôn thủa
Trong hiệp thông
Thánh hoá trần gian
Nhân danh ngài
Mong chắp cánh
Cho muôn người
Cùng muôn vật
Cả muôn loài
Bay về
Ngưỡng cửa
Mở vào
Nước chúa
Bỏ lốt phẩm tính trần gian
Dự hưởng
Thần tính vô biên và bất diệt

Cúc cù
Cúc cu
Kìa chim ríu rít
Khúc bình minh của chúa

Rì rầm
Rì rào
Kìa gió đang thì thào
Chào nắng vinh quang
Tôn vinh
Đấng hằng cứu độ

Vậy chúng ta
Hãy nhanh chân
Tụ về
Nhà chúa
Để cùng tụng ca
Đấng toàn năng toàn thiện
Bằng lời nguyện cầu
Từ đáy con tim
Rằng vinh danh chúa
Trên các từng trời
Bởi ngài
Chúng tôi được sinh ra
Và vinh quang
Đấng tạo thành
Nhờ ngài
Chúng tôi có trần gian để sống
Và vinh hiển thay
Đấng tình yêu vô tận
Nhờ ngài
Chúng tôi được tụ về
Dưới thập giá khổ nạn vô vàn
Của tình yêu dâng hiến
Mình và máu thánh
Hiệp nhất với anh em
Cùng tất cả mọi người
Hơn thế
Với toàn vũ trụ
Trong trái tim nhân lành
Mở ra
Từ mặt đất bình yên
Đến tận
Các tầng trời vời vợi

Này anh
Trước cửa nhà thờ
Tôi hỏi
Một tín đồ
Đang sửa lại phục trang
Trông anh kính cẩn quá
Đó hẳn
Là tín phục trang nghiêm
Bước tới
Ngôi đền
Vắng chủ?

Sao bạn không hiểu
Anh ôn tồn nói
Trong đó
Có chúa của chúng tôi
Một chủ nhân toàn năng
Vô cùng đáng kính!

Chúa ư?
Một chiếc bàn thờ vắng vẻ đơn sơ
Chính bởi các anh
Dựng lên
Cùng thánh giá
Rồi các anh đặt tên
Là đấng
Tác thành vạn vật?
Chúa tạo ra con người
Hay chính
Con người
Đã nặn bàn thờ
Có tên là chúa?
Anh hãy chỉ giúp tôi
Nhìn đâu
Tôi biết
Có chúa hiện hữu giữa đời?

Có không gian không? Anh hỏi

Có! Tất nhiên rồi
Tôi đáp

Vậy anh bạn nhận biết bằng gì?

Bằng mắt!

Thế là người ta vẫn thường quờ quạng
Để nhận ra chiều cạnh của không gian

Bằng xúc giác

Vậy mà dù nhắm mắt đứng im
Trước một cánh đồng bát ngát
Mũi con người
Vẫn thường ngửi thấy

Bằng cả khứu giác

Nghe một âm thanh từ xa vọng lại
Con người liền ước định
Khoảng cách
Của không gian

Vậy thì
Bằng tất cả
Ngũ giác
Của con người

Còn thời gian
Anh bạn làm sao
Để đo được nó?
Bằng nhịp mạch, nhịp tim

Chúa ơi
Nhịp tim
Đâu có nằm trong ngũ giác
Như anh bạn tưởng
Và không gian
Cũng chẳng phải được đo
Bằng ngũ giác
Bởi con người hữu hạn
Chúng ta
Chẳng có lấy một trực giác nào
Tương xứng với không gian
Và thời gian
Như thể
Mắt nhìn mầu
Tai nghe âm thanh
Và mũi ngửi mùi
Vậy mà ta vẫn nhận biết thời gian lẫn không gian
Như hiển nhiên chúng hằng tồn tại
Vậy thì chúa toàn năng
Bao trùm vũ trụ này
Lớn hơn không gian
Xuyên suốt
Hơn cả thời gian
Vậy thì chúng ta
Cách chi có thể
Trực nhận ra ngài
Khi tất cả
Trực giác của con người
Vô cùng giới hạn!

Vậy làm sao anh nhận ra ngài
Và cố công xây cất
Một đền thánh
Cho ngài ngự trị?

Tôi nhận ra ngài
Bằng toàn bộ công trình vũ trụ
Được sáng thế nên!

Anh có nhìn thấy không
Hay chỉ là võ đoán?

Cũng như mọi người
Tôi không diễm phúc sinh ra
Ngay từ phút
Mở đầu ngày sáng thế
Cho dù
Cùng a-đam
Tôi có thể
Sinh ra thuở ấy
Nhưng một hài nhi
Mới cất tiếng khóc chào đời
Làm sao hiểu nổi
Cuộc sinh thành của nó
Chúng ta là thụ tạo
Chúng ta chẳng tự sinh
Vậy thì làm sao
Vật được tạo
Có thể thấu nhìn
Bàn tay tạc thành
Ra nó?

Và cho dù
Ta được sinh ra
Hoàn mãn ngay một vóc người
Tứ chi cứng cáp
Và ngũ giác vẹn toàn
Thì cũng chẳng làm sao
Một cơ thể sống còn
Hữu hạn
Lại biết được việc bàn tay
Của đấng vô cùng
Thao tác vô biên

Nhưng toàn bộ công trình sáng tạo
Của ngài
Vẫn còn ở thế gian này
Trên trời cao
Sau cả những vì sao lấp lánh
Chúng không chỉ tồn tại trơ trơ
Mà toàn vũ trụ
Vẫn đang vận động
Từng khắc từng giờ
Chở mang sự sống
Chẳng hề sai lệch
Như người ta bảo
Sáng ra dụi mắt
Thấy những vết chân lạc đà
In trên cát
Thì chẳng ai có thể hồ nghi
Có bầy lạc đà
Đã đi xuyên đêm tối
Vậy nhìn toàn thể
Vũ trụ tồn tại
Cùng nguyên lý sống còn
Thấm nhiễm
Muôn vàn tạo hoá
Sao mà ta có thể không tin
Vào công trình
Đã và đang tác thành
Của chúa?

(trích trường ca ngước lên cao, chương 2)

 

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây