HOÀI HƯƠNG

Thứ hai - 21/06/2021 22:29
HOÀI HƯƠNG

Quê hương ơi, rời xa từ dạo ấy
Chưa một lần được biết chốn chôn nhau.
Hơn năm mươi năm từ lìa cuống rốn
Xa làng thôn chưa biết đến niềm đau!

Thương bố mẹ một đi khôngtrở lại,
Hẳn lòng quê càng vương vấn khôn nguôi.
Mẹ khóc ngất khi nghe tin bà ngoại
Già yếu hom hem nay khuất núi rồi.

Trong mông muội của hồn nhiêu tuổi dại,
Dường như còn ánh mắt rất dịu hiền.
Đôi môi thân yêu ăn trầu cắn chỉ
Ru những lời rất mực êm đềm.

Vòng tay ấm và bờ vai rất mỏng
Mái đầu xanh nũng nịu dựa bao lần
Bàn tay nhỏ mân mê tìm tóc trắng:
“Bà ơi, tóc đen sao cứ ít dần?”

Đột ngột từ đâu đất bằng dậy sóng
Bố trong Nam đã vội nhắn lời ra
Mẹ ngơ ngẩn ra vào như chiếc bóng
Biết làm sao cho vẹn cả đôi bề?

Vai đeo khăn gói sang sông
Mẹ kêu mặc mẹ, theo chồng cứ theo!
Để rồi ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều…

Mẹ mất bà,
và rồi con mất mẹ…
Quê cũ lại càng xa ngút ngàn xa
Con đau đáu mong một lần trở lại
Tìm bóng hình đã mất những ngày qua.

Lá chưa rụng mà hồn vương về cội
Nghe một lời giục giã rất âm thầm
Những trăn trở không thôi vẫy gọi:
“Nơi chôn rau cắt rốn, phải về thăm”!

Thăm đất, thăm người, thăm hồn sông núi
Thăm những hàng cây nghiêng bóng ven hồ
Chùm quả sấu khơi nỗi niềm nhung nhớ
Hoa chuông vàng lay động giấc mơ xưa

Con sẽ về, sẽ về thăm đất Bắc
Và viếng thăm lăng, mộ của tiền nhân.
Trong dòng đời không không, sắc sắc,
Chút tình con xin trao gửi muộn màng
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây