MẦU NHIỆM THƯƠNG KHÓ

Thứ hai - 21/06/2021 22:07
MẦU NHIỆM THƯƠNG KHÓ

Ôi lạy Chúa, con về đây, bỗng lớn
Bỗng thấy mình xao xuyến một niềm tin
Như cánh bướm, rung rinh trong nắng sớm
Như nụ hoa khép kín giữa chiều im

Tuy có đấy mà dường như không đấy,
Tuy sâu xa mà vẫn rất bơ thờ,
Tuy thắm thiết mà dường như trốn chạy,
Tuy ngọt ngào nhưng quá sức cay chua!

Tình yêu Chúa dẫn con lên đỉnh núi
Của tình người chất ngất giữa dương gian
Tình yêu Chúa đưa con vào bão nổi
Của phút giây cùng cực khô khan.

Đôi mắt Chúa nhìn con như cuốn hút
Mảnh linh hồn bé nhỏ rất bơ vơ
Bàn tay Chúa quá dịu hiền ve vuốt
Mái đầu con xoã tóc ngu ngơ.

Đây hình hài ba mươi năm tạo dựng
Chúa nuôi con, Chúa chờ đợi lâu rồi
Con có muốn điều Chúa luôn ước muốn,
Con sống chăng, cuộc sống Chúa kêu mời?

Cả thế giới đang chuyển mình khắc khoải
Trong si cuồng, trong cám dỗ mê man
Có nghe tiếng từ nghìn xưa vọng lại
Lời hứa muôn đời cứu chuộc, Cha ban?

Trên thánh giá Chúa từ lâu hấp hối
Cơn hấp hối dài có buốt nhói tim con?
Đinh xuyên thủng xác thân Người nhức nhối
Có làm con, tuổi trẻ bớt than van?

Cơn khát cháy cổ họng Người khô bỏng
Có giúp con ngưng uống cạn men đời?
Lời phó thác cuối cùng vang vọng
Có sáng lên niềm tin cậy tuyệt vời?

Xác tàn tạ rũ trên tay Mẹ Thánh
Có nhắc nhở con giây phút cuối đời
Mắt nhắm kín, rã tan trong huyệt lạnh
Mọi mê say đắm đuối buông trôi…

Ôi cõi sống phải chăng là cõi chết
Chết từng ngày và chết cuối cung đường?
Ôi theo Chúa phải đâu là mải miết
Đuổi theo từng ảo ảnh trốn đau thương?

Chết là hết hay chết là sống mãi?
Là trở về trong biển ái không cùng?
Chúa đã đến phục sinh từ cõi chết
Đem ta vào trong mầu nhiệm vô song…

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây