MẸ TÔI

Thứ hai - 21/06/2021 22:25
MẸ TÔI

Mẹ là con gái nhà nghèo đêm đêm dệt vải
nuôi em
Mẹ nuôi bà ngoại già yếu hom hem,
Vốn liếng cha ông nghìn xưa để lại là câu tứ
đức tam tùng.

Tuổi xuân qua mau mẹ không nghĩ câu bóng xế
ngang đầu
Rồi trầu cau xanh ngắt chè bọc giấy hồng dẫn
lối về đâu?
Mẹ bùi ngùi theo cha khép mình trong bổn
phận làm dâu.

Lấy chồng gánh vác giang sơn nhà chồng,
Mẹ vất vả ngày đêm, tất bật trong bếp ngoài đồng
Nào nồi ba mươi cơm, nào mâm trong mâm ngoài
thu vén cho xong
Cơm lành canh ngọt mẹ yêu cha một dạ một lòng.
****
Hỡi ơi,
“Thuở trời đất nổi cơn gió bụi,
Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên”

Mẹ già em dại,
Bỏ lại bên sông.
Phận gái theo chồng
Nước mắt đành chảy ngược vào trong…

Một đi không trở lại
Bên nách lũ con thơ
Giữa chợ đời xuôi ngược
Tình phu thê hững hờ.

Không quản long đong nuôi con lớn khôn
Lưng mẹ chưa còng tóc đã bạc như bông
Nhìn con yên bề gia thất,
Mẹ đẹp dạ thoả lòng.

Từ trên cõi sáng,
Mẹ thương nhớ con không?

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây