DẤU CHẤM HẾT

Thứ sáu - 28/05/2021 00:15
DẤU CHẤM HẾT

(Hành trình với đau khổ kiếp nhân sinh)

Dấu chấm đầu con viết trên trang đời
Là tiếng khóc bé thơ khi vừa rời lòng mẹ.
Đã biết đâu cuộc đời dâu bể
Mà bé không cười lại khóc trước nhân gian.

Trời cho con ánh sáng ngập tràn
Đất thơm thảo bốn mùa hoa trái.
Ngỡ tưởng vườn Êđen chưa một lần khép lại
Khi chiều về mẹ nựng, bé bi bô.

Lạc xa Chúa Trời lòng nhân thế cạn khô
Đồng đất ráo cằn, nứt nẻ….
Hồng thuỷ lũ, nhược nhoài bao thế hệ
Động đất, sóng thần rình rập đâu đây.

Thiên hạ lỗi lầm, dịch bệnh lan lây,
Trước nỗi đau người, lương tâm ngoảnh mặt
Đời trầm luân chảy dài theo nước mắt
Chốn khách đầy khổ thế ư Cha?

Con nhìn lên chóp đỉnh Canva
Xác Đức Chúa Trời treo mình giá lạnh.
“Thánh, Thánh, Thánh
Chúa là Thiên Chúa…” vẫn chịu muôn khổ hạnh.
Kiếp nhân trần con đâu dễ vượt qua!

Chúa dắt con về qua mọi nẻo Canva
Vạch đường thương yêu từ trời xuống thế.
Ngài đã cùng con sống kiếp đời dâu bể
Thập giá vác theo Ngài, Cha vạch lối đi chung.

Phút lâm tử – Cha đặt chấm sau cùng
“Hãy tỉnh thức”biết giờ nào Ngài đến .
Vẫn thương yêu nhưng mấy ai Ngài hẹn
Bất thần – Ngài đến nơi
Chấm. Con kết dòng đời
“Ngài thắt lưng…. ”
b
dắt con bước sang trang Hằng Sống.
a
(x Mt, 12, 32-48)
b
(x Mt, 12, 32-48)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây