BỒ ĐỀ

Thứ năm - 29/07/2021 00:59

BỒ ĐỀ


Chúa cho chim trời gieo hạt
Hạt mang hơi thở, hồn quê
Sân trường tôi rợp bóng mát
Xanh ngát một cây bồ đề.

Thầy tôi thường nói về tàn lá ấy
Lá che đầu Như Lai nên nhiều lần được thấy
Oán thù kia thành hoa trắng tinh khôi
Nở quanh đây, thiền định dưới chân Người.

Lớp học sớm mai, đèn thắp là mặt trời
Tiếng chim rải hạt nắng vào trang sách
Lá rung rinh ngoài kia, xanh xanh hồn thanh sạch
Thầy tôi giảng lời thơ dân gian
Kìa anh em xa, đây láng giềng gần
Lắm khi máu đào chẳng bằng nước lã
Lặn lội ăn đêm, thân cò vất vả
Phải cành mềm còn níu lại nước trong
Quả bầu còn thương quả bí long đong
Tiếng chuông chiều còn ngân câu hành thiện
Người xưa đỡ bênh con ong cái kiến
Trọng bát nước đầy, khinh bầu rượu nắm nem
Khen người sớt chia khi tối lửa tắt đèn
Chê dây bìm leo lên trên đầu giậu đổ
Tiền nhân đặt tên cây “từ bi”, “xấu hổ”
Thương người vọng phu chung thủy thiết tha
Trách anh hàng trứng ở ra đôi lòng…

Lớp học chiều mưa, gió loạn bên song
Cây bồ đề ngả vào hiên tránh rét
Lá vàng, lá xanh sinh ly tử biệt
Thầy tôi nói về chữ tâm Truyện Kiều
Về nỗi buồn Nguyễn Du khi nâng niu mảnh vỡ thương yêu
Là Thúy Kiều cùng đường vì lưới vây tội ác.
Trời xanh đẩy má hồng vào luân lạc
Nhưng con người ngăn sông, không cho nhau cất bước trở về
Cấm giá trị ngàn đời, cấm cả lương tri
Vì nửa đồng xu gây một thời ly loạn
Thầy tôi nhắc câu “hồi đầu thị ngạn” *
Và dẫn về tiếng khóc của niềm đau:
Chút lòng trinh bạch từ sau xin chừa…

Rồi thầy tôi về với người xưa
Bỏ học trò và sân trường có cây bồ đề trường thọ
Tôi về bên thầy quỳ lạy
Chít khăn tang
Lòng ngỡ ngàng
Khi ngước nhìn di ảnh
Cây nến trắng đặt bên Sách Thánh
Soi lung linh di bút của thầy tôi:
Phúc cho những ai hiền lành
vì sẽ được Đất làm gia nghiệp.
____
* “Quay lại là thấy bờ”
 
 

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây