CON ĐÃ KHÓC ​​​​​​​

Thứ tư - 18/08/2021 03:42
CON ĐÃ KHÓC

Con đã khóc khi nhìn vào khóe mắt
Mắt nhân từ thăm thẳm nghĩa yêu thương
Như ngọn nến không bao giờ vụt tắt
Chúa nhìn con giữa tới tấp đời thường.
Con đã khóc khi nhìn vào vầng trán
Trán nhăn nheo ẩn hiện nỗi suy tư
Thứ tha hết bao hận thù ngạo mạn
Đoái thương con, ban ân phúc đầy dư.
Con đã khóc khi nhìn vào mái tóc
Tóc sương đêm chất chứa những bao dung
Đã bạc trắng vì ghen tuông, giết chóc
Ấp ủ con qua những buổi lạnh lùng.
Con đã khóc nhìn đôi tay rám nắng
Của tình Cha hiền hậu rất nhân thay
Luôn che chở thế gian bao năm tháng
Rộng vòng tay ôm ấp con đêm ngày.
Con đã khóc, nhìn đôi tai của Chúa
Tai lắng nghe trách móc của thế nhân
Bao than oán, bao cầu xin, chọn lựa
Chẳng mấy ai nhớ cảm tạ hồng ân.
Con đã khóc nhìn tim Ngài rướm máu
Chẳng bao giờ diễn tả hết tình thương
Tim dâng hiến, hy sinh, chịu đâm thấu
Mạch trào tuôn ơn cứu độ muôn lòng.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây