CÂU CHUYỆN MẠO GAI ​​​​​​​

Thứ ba - 17/08/2021 21:21
CÂU CHUYỆN MẠO GAI

Tôi là mạo gai
Ai đã đặt trên đầu vua Do Thái
Tôi đã từng lớn lên như thân cỏ dại
Kẻ đi qua không để mắt bao giờ
Trái tim tôi lạnh giá đến hững hờ
Nỗi cô đơn mọc lên thành gai nhọn
Chẳng yêu thương, tôi không hề oán giận
Kiếp sống một mình đâu làm khổ đến ai
Có kẻ nào yêu mến được bụi gai
Trong sa mạc mọc lên rồi tàn lụi
Như một kẻ dư thừa trong lòng thế giới
Gai nhọn mọc lên tôi có biết gì đâu
Cho đến ngày những gai nhọn đâm thâu
Sự hờ hững nơi tôi làm thịt da Ngài nhỏ máu
Sự ích kỷ cào nát tấm thân Vua yêu dấu
Ngài đón nhận tôi trong những tiếng nhạo cười
Tôi là triều thiên đặt trên trán của Ngài
Là vương miện của vua vũ trụ
Ngài đón nhận tôi, tôi chẳng là tôi nữa
Trong máu Ngài tôi mặc lấy vinh quang
Ôi nỗi đau thương nức nở cả chiều vàng
Sao Chúa Trời lại cho tôi nhiều thế
Giá như ngày qua tôi đã từng có thể
Yêu thương con người dù chỉ một chút thôi
Những gai nhọn này đâu có mọc trên tôi
Và không thể làm thân Ngài nhỏ máu
Ngài ôm tôi trong trái tim yêu dấu
Dù sự thờ ơ nơi tôi làm tan nát trái tim Ngài

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây