ÁNH TRĂNG TRÊN BIỂN HỒ

Thứ tư - 03/03/2021 02:05
ÁNH TRĂNG TRÊN BIỂN HỒ

(Ga: 6, 17-20)
Trời đã tối
Trời đã tối, Chúa ơi!
Sao Người còn chưa tới
Cảnh đời quanh con muôn lối truân chuyên
Sóng gió bão giông, âu lo phiền muộn
Con muốn Người mau đến giải vây
Người hãy đến giải vây, cho chúng con vượt thoát điều gian dối!

Trời đã tối
Trời đã tối, Chúa ơi!
Đường chúng con đi, muôn lối chập chùng
Không có Người, thuyền chao đảo lung lay
Người hãy tới cho thuyền thêm vững lái!
Con cái Người như thể cánh bèo trôi
Hỡi, Người ôi! Biển đời đương ngập sóng!

Bóng dáng Người tựa hồ ẩn trong sương
Nhưng, Lòng thương xót của Người, con nhiều lần chạm thấy
Bấy nhiêu lần, Người đã xót thương con
Ban cho con niềm trông cậy vững vàng.
Lời hôm nay rõ ràng, Người bảo con: “Đừng sợ!”
Con còn sợ chi bóng tối với gian nan
Vì con tin: Chúa là người bạn đường chung thủy!

Trời đã tối
Trời đã tối, Chúa ơi!
Ánh trăng rơi trên Biển Hồ đẹp quá
Biển chập chùng, sóng nước hóa tình thương
Bởi lòng Chúa là đại dương thương xót
Tận chót vót non cao, tình Chúa cũng dâng tràn
Con muôn vàn cảm tạ tình Chúa, Chúa ơi!

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây