NGÀI ĐÃ THƯƠNG CON

Thứ tư - 03/03/2021 02:59
NGÀI ĐÃ THƯƠNG CON
(Lc: 18, 35-43)

Con là một người mù
Tháng ngày đìu hiu bên vệ đường ăn xin lòng thương xót
Cuộc đời con đắng đót chua cay
Những loay hoay kiếm tìm trong tăm tối
Những đêm về lặn lội kiếp bùn nhơ
Những giọt sầu chơ vơ, những niềm vui chợt đến chợt đi rồi rỉ sét...
Khi ngọn đèn leo lét trong con tưởng chừng sắp tắt
Chúa đã gọi con, dìu dắt con đi theo lối của Ngài
Ngài đã thậm thương con, cho con được nhìn thấy!

Con thấy trời mở ra xanh hy vọng
Từ đồi xưa thập giá chiếu lung linh
Ánh quang minh rọi hồn con ngời sáng
Tháng ngày tăm tối đã chìm sâu
Con nhìn đâu cũng thấy Chúa quan phòng
Lòng tin tưởng, cho đôi chân vững bước...
Con theo Chúa, theo Chúa, theo Chúa suốt dặm trường
Đường khúc khuỷu gập ghềnh mà chân con đi nhẹ bẫng
Miền thung lũng thâm u mà hoa cỏ vẫn xinh tươi!

Ôi, lạy Chúa! Lạy Chúa! Lạy Con vua Đavít!
Người đã cứu con thoát khỏi kiếp mù lòa
Quả tim con hòa nhịp sống thần thiêng
Chúa nghiêng mình xuống đời con đất thấp
Con biết lấy chi đền đáp Chúa bây giờ?
Ôi, lạy Chúa! Lạy Chúa! Lạy Con vua Đavít!
Xin dâng Chúa lời chúc tụng muôn muôn
Xin dâng Ngài hồn con đây Chúa hỡi
Ơi, Đấng Phục sinh! Con đã được nhìn thấy Chúa tỏ tường!!!

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây