NỤ HÔN CỦA BIỂN

Thứ ba - 20/04/2021 04:19
NỤ HÔN CỦA BIỂN

Nằm nghe bờ cát chênh vênh
Ì ầm cơn sóng vỗ lên mạn thuyền
Thuyền về bến đỗ bình yên
Có hay biển mặn ngày đêm đợi chờ?

Buồm kia hăm hở rời bờ
Mặc cho biển mặn từng giờ ngóng trông
Cồn cào như nước triều dâng
Nghìn cơn sóng vỗ bâng khuâng đất trời!

Tình yêu như chẳng có lời
Như lòng biển mặn muôn đời hiến dâng
Tôi nghe từ cõi thinh không
Lời tình của Chúa đợi trông tôi về.

Bao phen tôi đã bội thề
Để Người chịu chết tái tê trên đồi
Hôm nay Người vẫn chờ tôi
Giữa lòng biển mặn bồi hồi xót xa...

Bên bờ cát lạnh bao la
Một cơn sóng ấm vỡ òa trong tôi
Chợt tôi tìm gặp lại Người
Tôi thèm dâng hiến đời tôi cho Người!

Tình yêu vẫn chẳng có lời
Mà sao như đã nói nhiều hơn xưa
Anh đi tìm gặp Người chưa
Người trên thập giá, mới vừa hôn tôi!

25/3/2015
Vũ Thủy

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây