BÀN CHÂN
Bên mộ huyệt tôi xé lòng đứng khóc:
Đấng-Yêu-Thương đã chết hôm qua.
Cúi đầu tuyệt vọng bơ phờ tóc,
Nước trời cao có thật đến cùng hoa?
@
Lại thấy mồ kia đã trống không,
Trắng tinh ngồi đó những thiên thần.
“Xác Người ai lấy đem nơi khác,
Có ai chỉ chỗ kiếm Người không?”
@
Bỗng tiếng bàn chân ai bước tới,
Giữa lối sương: hay bác làm vườn?
Từng bước dịu dàng trong cỏ mới,
Cỏ dịu dàng ôm gót chân hương.
@
Kìa hai vết thương hồng máu đỏ,
Đôi chân quen, Người đến đây rồi.
Đôi chân qua vạn nẻo xa xôi,
Đôi chân bước trên biển đêm dông tố.
@
Lòng hoan hỉ tôi ôm chầm nức nở,
Mười ngón chân còn thơm tóc thơ ngây,
Tôi đã lau với dòng lệ ngắn dài,
Với hương quý từ bình xinh đập vỡ.
@
Ôi máu thánh từ lỗ đinh trào giọt
Nuôi hồn tôi bao sầu thảm rã rời,
Tô làn môi đã nhạt nét son tươi,
Đấng sống lại thương làm tôi đổi mới.
(trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)

