Anh nhủ em: hãy sờ chạm bờ ngực 
Bờ ngực Thiên Thai tâm thức vọng hoài
Bờ ngực ấy miền đất chẳng tàn phai 
Cho gắn bó trọn cuộc đời khốn khó

Là bình minh sau đêm dài vàng võ
Tươi mới nụ mầm lá nhỏ niềm đau 
Chảy vào em dòng trong hết đục ngầu 
Được chữa thương thôi vò nhàu tim ấm

Bến bờ sinh tử tư tương thấm đẫm 
Phẩm hạnh “người” hương ấm trọn đôi vai 
Được nô nức háo hức dẫu ngắn dài 
Em làm người, là con Cha mật thiết.

Sẽ đến lúc ngày giờ em giã biệt 
Sẽ chẳng còn ở miết chốn trần ai 
Lòng Thương Xót nâng em khỏi tuyền đài
Sống hạnh phúc miền vĩnh hằng thanh khiết.

Dã Tràng Cát
Sài Gòn 19/10/2020, 
cảm hoạ Thơ Thụy Phương 
qua thi phẩm “Em Trót Yêu”