DIỆU CẢM THIÊN THU
Cõi nhân sinh vẫn thường nghiệt ngã;
Có khi ta làm cỏ dại bên đường,
Nhìn chóng mặt những vòng quay tàn phá;
Thiên nhiên nào chẳng gặp lúc tang thương.
@
Cả vũ trụ như còn đang rên siết,
Cơn đau nào như đau đẻ kêu la;
Sao tránh khỏi sinh ly và tử biệt,
Hãy truy tìm lịch sử buổi khai hoa.
@
Bước vĩnh cửu trên nẽo về Quê Thật,
Vượt thời gian tìm lại thuở khai nguyên,
Khi chưa biết tội khiên làm tha hóa
Và Ađam chưa chạy trốn ưu phiền.
@
Địa đàng cũ đã bụi chìm mất lối
Khiến trời xưa u ám phủ mây mù,
Chợt lóe sáng từ xa Thành Thánh mới,
Giữa đất trời mới lập đỉnh thiên thu.
@
Tôi muốn nói trời cao là điểm hẹn
Với anh em và bạn hữu xa gần,
Để câu chuyện hôm nay còn tái diễn,
Giữa miên trường hoan lạc một mùa xuân.
(trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)

