ĐỨC TIN CỦA MẸ
Đức tin của mẹ thật đơn sơ:
Một chuỗi Mân côi, một ảnh thờ,
Một khoanh nến nhỏ màu sáp trắng
Như màu tóc mẹ, một cuồng tơ.
@
Đêm đêm mẹ khóc trong kinh nguyện,
Thẫn thờ than vãn với sao xanh,
Xin chồng con bỏ thói đành hanh,
Để yên mẹ giữ niềm tin sốt mến.
@
Mẹ sống cô đơn giữa người thân,
Nỗi sầu riêng canh cánh bao năm.
Một bóng xa xôi và lặng lẽ,
Chờ ngày sum họp Chúa từ nhân.
@
Lệ nến khô, lệ mẹ chưa khô,
Trước Mình Thánh Chúa mẹ tôn thờ.
Sáng chiều hai buổi dâng tràng hạt,
Khinh chê dè bỉu: mẹ luôn chờ.
@
Hôm nay mẹ đã yên phần mộ.
Cỏ xanh đã phủ kín lâu ngày.
Không một cành hoa, không hương khói;
Thăm viếng dường như chẳng có ai.
@
Nhưng vẫn có cánh hoa trên mộ
Đúng mười giờ hoa nở cánh tươi,
Đỏ hồng như mẹ thường dâng Chúa,
Sáng chiều hai chuỗi hoa Mân côi.
(trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)

