BA NHÀ ĐẠO SĨ
Một ngôi sao lạ phương xa
Sáng hơn bao vì sao khác,
Chỉ có ba người phát giác,
Thiên Chúa nay đã sinh ra.
Ba vị vội vã lên đường
Nửa đêm từ biệt quê hương,
Nhắm hướng Bêlem Chúa ngự,
Trong đêm vạch đường lữ thứ.
Vượt qua sa mạc loài người,
Cháy khô khó tìm ốc đảo
Nhăn nhở dọc đường ngẫu tượng
Hoang tàn thành quách xa xưa.
Thế giới già nua vẫn ngủ,
Hành lạc bên tượng bò vàng,
Rượu nồng cháy từng nốt nhạc
Ba vị lặng lẽ băng ngang.
Thế giới trong giờ hấp hối,
Kiêu kỳ xây tháp Babel.
Mammon ngự trị trong đền,
Lạc đà lưng ướt sương đêm.
Ánh sao dẫn đường đạo sĩ,
Thắp niềm hy vọng chói ngời.
Đang qua đất trời cũ kỹ,
Nước trời đã đến Tin vui.
Có những đoạn đường sao tắt,
Niềm tin bước tới kiên cường,
Niềm tin vượt qua thử thách,
Giữa đêm thế giới tang thương.
(trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)

