HY VỌNG

Chàng Hy Vọng không may bạn ạ!
Chàng ở đây ít kẻ nhận ra,
Chàng ở đây đứng giữa ngã ba,
Trong bóng tối chờ mai rạng sáng.
@
Chàng Hy Vọng vô cùng ngoan cố,
Đập vai ta khẽ gọi: “Bạn ơi!”
Kêu tên ta cuối ngõ cụt cuộc đời,
Lóe tia sáng giữa đường hầm ngộp thở.
@
Khi bạn không còn gì trông cậy,
Cũng không mong Hy Vọng trở về,
Và bất ngờ như kẻ đam mê,
Hy Vọng đến vào giờ chẳng hẹn.
@
Đi thơ thẩn chiều hôm bãi biển,
Đâu cánh buồm hẹn đến cùng ta?
Đành quay về lòng dạ xót xa,
Chợt chim lạ trong vườn lên tiếng.
@
Bạn tưởng gặp một người chưng diện,
Lại gặp anh áo rách, chân trần.
Hy vọng không qua cổng treo đèn,
Vào nhà bạn leo ngang cửa sổ.

    (trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)