CƯỜI VÀO NỖI CHẾT
Xót xa lệ,tiễn đưa người khuất bóng
Thân chưa tròn trăm ,thoáng chốc xa khơi
Bọt bèo tan,nước vẫn lặng lờ trôi
Người ra đi,ta vẫn còn ở lại
Thấp thoáng đó rồi bỏ ta đi mãi
Như giọt nắng chiều vương vãi phôi pha
Như mây bay thoáng đó đã tan xa
Ta lặng nhìn,vỡ hoang hồn cỏ dại
Ai chờ ai bên kia trời xa ngái
Một lối về nguồn cội kẻ trước,sau
Sánh vai nhau ,một sớm tóc thay màu
Từng thu gọi, lá đau rời muôn điệu
Chờ nhau nhé,sau Phục sinh kỳ diệu
Đã ngã nghiêng cành liễu gió đời riêng
Mơ hồn lành yên phận với thân hiền
Để an nhiên gối đầu trên nỗi chết
Ta sẽ khóc vì bài ca vĩnh biệt
Nhưng muốn cười vào nỗi chết qua đây
Vì ta say chén cứu độ đong đầy
Sẽ trùng phùng mai thay hồn áo mới
Xin mầu nhiệm nỗi đau từng ngày tới
Những hạt mưa mát rượi lá mong manh
Khi chiều về lá rơi xuống đất lành
Tiếng côn trùng tiễn đưa về cõi hạnh
Đời tươi tắn,sau cơn mưa đã tạnh
Trời thật trong hoa vinh hạnh nở tươi
Ta đã về nguồn cội với muôn người
Trên bao la một cõi đời thánh khiết
Giang Tịnh




