NGƯỜI VẪN ĐẾN
Người vẫn đến ,như chưa hề thất hẹn
Dẫu nhiều lần tôi vương lỗi, hư hèn
Bao lỡ lầm Người cố như vờ quên
Tôi lại triền miên mãi xin tha thứ
Người vẫn đến,như chưa hể do dự
Trước thềm nhà Người gõ cửa mòn tay
Lạ lùng thay,cả khi đam mê đầy
Người lay tôi,dịu dàng bàn tay ấy
Người kịp đến khi cành khô sắp gãy
Bàn tay mau vá víu những nỗi đau
Nối tình đầu,xoá vết thương đằm sâu
Cành lại tươi,tràn nguồn vui phơi phới
Người cố đến khi tôi không đón đợi
Để bên tôi an ủi nỗi chán chường
Để bên tôi chia xẻ tiếng yêu thương
Như bạn đường chiều Em-mau tái hiện
Người đã đến cho tôi được hoàn thiện
Nâng cánh chim chiền chiện bay lên cao
Giữa trưa hè tháng sáu tiếng ve gào
Thần Khí nào tan tôi thành mây trắng
Từng giây phút tiếng của Người sâu lắng
Rót vào tai từ muôn thuở sương mai
Đến chiều tà nhịp bước vai kề vai
Lời thiên thu gọi hồn tôi say đắm
Giang Tịnh



