CỨU ĐỘ

Khi Chúa rút tay lại,
Mọi vật hóa ra không.
Khi Thánh Thần ngưng thổi,
Vũ trụ hóa tro tàn.

Một lần Chúa thiên đàng,
Chọn mảnh đất thời gian,
Cắm lều trong nhân loại,
Bụi trần lấm đôi chân.
Âm thầm trong xóm nhỏ,
Ba mươi năm phận hèn.
Ba năm đi khắp miền,
Rao truyền ơn cứu độ.

Đến giữa vòng con cái,
Chua xót nỗi cô đơn;
Chúa đến giữa hư không,
Ban trái tim cháy bỏng.

Chúa còn đi âm thầm,
Dọc dài qua lịch sử,
Giữa thế giới vô tâm,
Những bước chậm trầm ngâm,
Tiến dần lên Núi Sọ.
 
    (trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)