CANH THỨC

Kinh thành có người canh thức,
Phòng khi kẻ trộm đào tường.
Một mình đứng trong trạm gác,
Nhớ bao kỷ niệm vui buồn.
@
Tự nhủ: “Mọi người ngon giấc,
“Tôi người chiến sĩ cô đơn,
“Thắp sáng ngọn đèn hy vọng,
“Tình nguyện thức canh đêm dài.”
@
Bình minh mở cửa phương Đông,
Đứng nghiêm chào mừng ánh sáng,
Chợt biết thế gian được cứu,
Sau đêm sự chết không còn.
@
Mọi người dậy thay áo mới,
Nụ cười sẽ nở tin vui.
Ngõ quen tiếng ai đang gọi,
Phải chăng đó chính tiếng Người?